Thứ Tư, 12 tháng 9, 2018

Việt Nam - ngôi sao đang lên của nền kinh tế trực tuyến 200 tỷ USD

Nền kinh tế trực tuyến ASEAN sẽ có giá trị hơn 200 tỷ USD vào năm 2025 và Việt Nam là một mắt xích quan trọng.

Văn phòng cho thuê Sài Gòn hút đại gia công nghệ / Đại gia thương mại điện tử thuê văn phòng 10.000 m2 ở đất vàng Sài Gòn

Jones Lang LaSalle (JLL) vừa công bố báo cáo chuyên đề về bức tranh tổng quan của thị trường văn phòng Việt Nam trong bối cảnh nền kinh tế trực tuyến bùng nổ tại khu vực Đông Nam Á. Khái niệm nền kinh tế trực tuyến được đề cập đến 4 nhóm dịch vụ: đặt xe, gọi đồ ăn trực tuyến; truyền thông trực tuyến; du lịch, đặt phòng trực tuyến và thương mại điện tử.

Theo một nghiên cứu giữa năm 2016 của Google/Temasek, nền kinh tế trực tuyến ASEAN từ 50 tỷ USD vào năm 2017 được dự báo sẽ có bước đại nhảy vọt, tăng lên 200 tỷ USD vào năm 2025. JLL đánh giá rằng Việt Nam là ngôi sao đang lên trong chuỗi kinh tế trực tuyến đầy sôi động này nhờ vào 4 yếu tố vượt trội.

Tăng trưởng tiêu dùng cá nhân của Việt Nam dẫn đầu ASEAN.

Tăng trưởng tiêu dùng cá nhân hàng năm dẫn đầu khu vực

Nghiên cứu của IMA Asia cho thấy tăng trưởng tiêu dùng cá nhân hàng năm của Việt Nam trong giai đoạn 2018 - 2022 được dự báo đạt 7% mỗi năm, dẫn đầu khu vực Đông Nam Á. Tăng trưởng tiêu dùng cá nhân hàng năm của Việt Nam cao hơn Philippines (6%), Indonesia (5, 6%), Malaysia (5%), Thái Lan (dưới 4%) và Singapore dưới 3%. Các nền kinh tế Đông Nam Á có mức tăng trưởng tiêu dùng cá nhân được dự báo sẽ tăng 5% mỗi năm cho đến năm 2020, vượt mức tăng trưởng toàn cầu chỉ 3, 5%, trong đó Việt Nam đạt chỉ số tăng trưởng tiêu dùng cá nhân lý tưởng nhất. JLL tin rằng đây là yếu tố đầu tiên giúp Việt Nam từ một thị trường cận biên, mới nổi non trẻ vụt sáng trở thành ngôi sao đang lên trong nền kinh tế trực tuyến của khu vực ASEAN.


Trong khối ASEAN, hộ gia đình có thu nhập trung bình tại Việt Nam tăng trưởng gấp đôi ở giai đoạn 2015-2020.



Số hộ gia đình có thu nhập trung bình tăng trưởng cao
Theo Bookings Institute, trong vòng nửa thập niên, từ cột mốc 2015 đến 2020, số hộ gia đình có thu nhập trung bình tại Việt Nam được dự báo tăng trưởng gấp đôi. Tốc độ tăng trưởng này của Việt Nam được xếp vào nhóm 6 thị trường năng động nhất khu vực cùng với Indonesia, Thai Lan, Malaysia, Philippines và Singapore. Bên cạnh số hộ gia đình có thu nhập trung bình tại Việt Nam liên tục tăng trưởng, tầng lớp trung lưu cũng có bước nhảy vọt. Dân số đô thị ở các thành phố Đông Nam Á đang tăng khoảng 2, 2% mỗi năm và tầng lớp trung lưu đang tăng lên 70 triệu, tương đương tỷ lệ tăng trưởng 9% hàng năm cho đến 2020.

Việt Nam có quy mô xếp thứ năm trong top 6 quốc gia có thị trường thương mại điện tử phát triển hàng đầu ASEAN và được dự báo có tiềm năng bứt phá mạnh mẽ trong nhóm ngũ hổ.

Việt Nam có thị trường thương mại điện tử tiềm năng nhất

Cũng theo nghiên cứu của Google – Temasek, 6 thị trường dẫn đầu thương mại điện tử trong khu vực Đông Nam Á có Indonesia dẫn đầu với lợi thế dân số vượt trội, thì 5 nước còn lại gồm: Thái Lan, Philippines, Malaysia, Việt Nam và Singapore có xuất phát điểm khá tương đồng vào năm 2015.
Trong nhóm "ngũ hổ" này, tuy xếp sau Thái Lan, Philippines, Malaysia và nhỉnh hơn Singapore nhưng Việt Nam được dự báo sẽ có thị trường thương mại điện tử tăng tốc mạnh mẽ vào năm 2025 do dân số vượt trội các nước láng giềng, tầng lớp trung lưu tăng mạnh hơn và tăng trưởng tiêu dùng hàng năm cũng cao nhất.


TP HCM dẫn đầu ASEAN về diện tích văn phòng được các công ty công nghệ trú đóng.
TP HCM đang là điểm đến của các tập đoàn công nghệ

Theo dữ liệu của CB Insights được JLL mô phỏng lại bằng biểu đồ, TP HCM, đô thị năng động nhất Việt Nam đang có tổng diện tích văn phòng được các công ty, tập đoàn công nghệ thuê chiếm tỷ lệ cao nhất ASEAN trong vòng 12 tháng qua, đạt 16%, cao nhất khối.

Nếu so với 5 năm trước, TP HCM mới chỉ có lượng công ty công nghệ thuê văn phòng cao thứ 3 khu vực thì 3 năm gần đây, đô thị trên 10 triệu dân của Việt Nam đã vượt qua Bangkok, Jakarta, Kuala Lumpur, Manila và Singapore trong nhóm các thành phố thu hút các công ty công nghệ và giữ vững vị thế của mình cho đến hiện tại.

JLL cho biết, tốc độ xâm nhập thị trường của các công ty công nghệ cũng như cơn lốc đầu tư từ những gã khổng lồ công nghệ hàng đầu đang hiện diện tại TP HCM sẽ là nhân tố quan trọng thúc đẩy Việt Nam trở thành ngôi sao đang lên của nền kinh tế trực tuyến 200 tỷ USD vào năm 2025. Bởi lẽ, các đại gia công nghệ này ít nhiều đều có liên quan (tạo nền tảng) hoặc họ chính là các nhà kinh doanh trực tuyến sừng sỏ.
Vũ Lê

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

ALAN PHAN NÓI CHUYỆN KIẾM TIỀN VÀ XÀI TIỀN


- KIẾM TIỀN

"Tôi không cần tiền; nhưng tất cả những gì tôi yêu đều cần tiền."

1. Người Việt Nam, nhất là giới trẻ luôn nghĩ kiếm tiền là yếu tố hết sức quan trọng. Thực ra vấn đề quan trọng hơn mà họ quên là tìm cho mình một công việc mà họ đam mê, hứng thú cả đời. Chăm chú vào việc kiếm tiền thay vì đóng góp, sáng tạo để tạo nên giá trị gia tăng cho sản phẩm sẽ dễ dàng lệch hướng và thiệt hại lớn lao về lâu dài.

2. Những người kiếm tiền vĩ đại trên thế giới như Bill Gate của Microsoft, Mark Zuckerberg của Facebook, Steve Jobs của Apple… đều là những người dám theo đuổi sở thích của mình. Tiền không phải là cái đầu tiên họ kiếm. Nếu quan tâm đến tiền đầu tiên thì có lẽ Bill Gate đã ở lại Harvard, học hành đàng hoàng, kiếm cho mình một tấm bằng lận lưng thay vì bỏ trường, lêu bêu ra ngoài, làm ra một sản phẩm mà không biết ai sẽ sử dụng. Đó là một cuộc phiêu lưu, nhưng những người như thế dám sống vì đam mê của mình.

3. Nói thế nhưng cũng phải hiểu và thông cảm cho những người trẻ Việt Nam. Những khó khăn trong cuộc sống cộng với áp lực từ nhiều phía như gia đình, xã hội, các cơ chế hành chính… đã khiến họ phải đi theo con đường đã đóng khung. Họ phải đi làm 8 tiếng mỗi ngày, về nhà thì phải sinh hoạt với gia đình, không thì đi nhậu với bạn bè… Cứ thế, dù có đam mê nhưng chỉ vài ba năm thì đam mê cũng “cuốn theo chiều gió”.

4. Muốn kiếm tiền thì phải có sản phẩm, và sản phẩm phải có sự khác biệt, sáng tạo. Quán xá mọc lên ngày càng nhiều, nhưng điều đó chẳng nói lên rằng người ta có xu hướng chuyển sang kiếm tiền một cách độc lập thay vì đi làm thuê. Thực ra, nó lại thể hiện một xu hướng mà mọi người hay gọi là “bầy đàn” rõ nét hơn. Thấy người này mở quán nhậu kiểu này, người khác cũng ra; thấy người ta mở quán cà phê kiểu kia thì mình cũng có… Nhiều chủ doanh nghiệp cũng làm thế, để rồi khi gặp phải sự cạnh tranh khốc liệt, họ đem giá ra làm mồi nhử.

5. Ở Việt Nam, mà thực tế ở nơi khác trên thế giới cũng thế, cũng có nhiều người thích kiếm tiền nhanh chóng thay vì phải nhặt nhạnh, tích góp từng đồng. Nói điều này bỗng liên tưởng đến chuyện bia trên xe rớt ra, mọi người nhảy vào, ai hốt được bao nhiêu thì hốt. Trước đây, tài chính và bất động sản là những chỗ dễ kiếm ăn. Ai cũng muốn nhanh chân để kiếm tiền. Sau một thời gian, những lĩnh vực này không còn dễ kiếm tiền nữa, họ phải tự thay đổi.

Đối diện với khó khăn, người ta có phần năng động hơn. Nhưng con người vốn lười biếng, nếu không có đam mê thì họ sẽ lười lại.

6. Nói đến cách kiếm tiền độc lập, ở những nền văn hoá như Anh, Mỹ thì người ta thích độc lập hơn, nhưng ở những nền văn hoá như Tây Ban Nha hay Việt Nam thì người ta cảm thấy thoả mãn với việc đi làm thuê, vì nó cứ bình bình, ít rủi ro. Đối với Việt Nam, lối tư duy bao cấp, cơ chế xin cho khiến người ta ngại nghĩ đến những gì mới, lạ.

7. Thế giới, thị trường, công nghệ… thay đổi. Không sáng tạo, không đổi mới thì không cạnh tranh được. Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) sẽ siết chặt vấn đề bản quyền. Những chuyện “cắt dán” (copy & paste) sẽ không còn dễ dàng như trước. Nông dân cũng phải nghĩ đến việc áp dụng công nghệ, sử dụng tài nguyên hiệu quả hơn để tồn tại, vì sản phẩm nông nghiệp giá rẻ các nước sẽ được nhập vào, cạnh tranh sẽ quyết liệt.

- XÀI TIỀN

"Mục tiêu kiếm tiền là để xài tiền, bây giờ hoặc mai sau, không phải để chôn cất trong mộ sâu."

1. Người Việt Nam vẫn còn bị tính sĩ diện rất cao. Đôi khi người ta xài tiền không phải vì nhu cầu, nhưng là để khoe khoang, phô trương. Tuy nhiên, lần lần rồi họ cũng nhận thấy không ai quan tâm, nên sẽ phải thay đổi.

2. Những người giầu nhất thế giới có cả va-li tiền, nhưng cần gì thì họ xài cái đó, chứ không phải thấy người khác có BMW, Mercedes hay Lexus thì mình cũng phải có một chiếc.

Trước đây người Nhật rất chuộng hàng hiệu, nhưng giờ họ cũng ít quan tâm. Giờ thì Trung Quốc là thị trường hàng hiệu số một. Nhất là những người vừa mới giầu lên, họ rất muốn chứng tỏ cho người khác biết. Vì thế mới có câu chuyện một người Việt Nam đặt mua chiếc giường với giá 175.000 USD. Tính phô trương này sẽ thay đổi, nhưng chắc phải mất 10 hay 20 năm nữa.

3. Ở nhiều nước, muốn sĩ diện cũng khó. Các hãng thẻ tín dụng khi cấp hạn mức đều thẩm định kỹ càng; thu nhập của anh bao nhiêu, hiện đang có món nợ nào không… Ở Việt Nam, người ta có thể vay mượn dễ dàng: vay ngân hàng, mượn bạn bè, người thân, vay chợ đen…

4. Một ông bạn làm Marketing nói rằng bán hàng dễ nhất là bán cho trẻ con, thứ hai là bán cho phụ nữ, rồi bán cho chó mèo, và cuối cùng mới bán cho đàn ông. Tưởng phụ nữ “chặt chẽ” hơn đàn ông, nhưng đàn ông mới là những người chi tiêu có kế hoạch, biết tính toán tương lai kỹ càng hơn. Dĩ nhiên không nói những người đàn ông đam mê xe hơi, thích vui chơi giải trí hay thích ăn uống.

5. Kinh tế khó khăn, muốn xài nhiều cũng khó. Những ngày Tết mà nhiều cửa hiệu vẫn vắng. Những người kiếm tiền vất vả, khó khăn, không phải được ai cho sẽ xài tiền cẩn thận hơn. Còn nông dân đầu tắt mặt tối thì cũng chẳng có giờ để suy nghĩ, làm tới đâu xài tới đó, thiếu thì vay mượn.

6. Thực ra, xài tiền là một hình thức hưởng thụ những trái quả mình đã vun trống. Có sự hưởng thụ ngắn hạn, ngay lập tức…Không gì sai trái vì tính con người luôn có chất bốc đồng, vung tay đại để thoả mãn sự thôi thúc từ tiềm thức. Có sự hưởng thụ lâu dài, bền vững… như một căn nhà cho gia đình, một giáo dục cho con cái, một kỹ năng cho sự nghiệp. Cái nào cũng phải trả giá nhưng sợ nhất là khi mình vẫn lao đầu vào những hưởng thụ mà giá phải trả… quá cao, quá nguy hiểm (tù tội, nợ nần, phá sản…)

7. Luôn ghi trong tâm là phần lớn đám đông… thích xài những đồng tiền mình không có, thu mua những thứ mình không cần, để tạo ấn tượng cho những người mình không thích…

- TS. Alan Phan -

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2018

'Theo đuổi đam mê là lời khuyên dối trá': Vậy nên thay vì đi tìm 'đam mê của tôi là gì?', hãy đặt cho mình 4 câu hỏi này để thấy sự nghiệp có ý nghĩa hơn

Để con đường sự nghiệp của bạn trở nên hoàn hảo hơn, ngoài câu hỏi “Đam mê của tôi là gì?”, bạn nên suy nghĩ nhiều hơn về động lực, các thứ cần thiết, kĩ năng hay những kế hoạch sắp tới của mình.


Tỷ phú Mark Cuban nói rằng 'hãy theo đuổi đam mê' là lời khuyến khích dối trá nhất trên đời. Thực tế, có rất nhiều cách có thể giúp bạn hiểu rõ hơn về con đường sự nghiệp của mình, chứ không chỉ chăm chăm tâm niệm và tự vấn bản thân 'đam mê của tôi là gì?'

Thực ra, câu hỏi về đam mê sẽ là thứ mà có khi bạn phải dành cả cuộc đời để trả lời nó. Trước khi tìm được câu trả lời, bạn sẽ cần trả lời cho rõ những yếu tố vô cùng cơ bản như động lực làm việc của bạn là gì, bạn có thế mạnh là gì, kế hoạch sắp tới bạn dự định làm gì...


Câu nói 'chạy theo đam mê' là lời dối trá mới đây của tỷ phú Mark Cuban đã gây bão

Như thế, thay vì cố công tìm ra, hoặc chạy theo đam mê, trả lời câu hỏi 'tôi đam mê gì?', có lẽ bạn nên tự đặt ra một danh sách các câu hỏi khác thì sẽ có ý nghĩa hơn. Sau đây là 5 câu hỏi phù hợp nhất bạn cần trả lời ngay khi bạn mới bắt đầu sự nghiệp của mình. Chúng có ý nghĩa hơn nhiều việc tự vấn 'đam mê của tôi là gì?'

1. Những cơ hội làm việc nào trên đời sẽ làm tôi hứng thú?

Hãy bắt đầu bằng cơ hội. Khi chúng ta đang mải mê nói về việc tìm kiếm đam mê, chúng ta quên mất rằng có rất nhiều thứ trong cuộc sống cần thiết những mơ mộng đó. Đôi khi dù biết niềm đam mê của mình là gì, chúng ta cũng thể theo đuổi được vì nó vượt quá tầm tay của chúng ta, hoàn cảnh, tố chất hay nhiều thứ phức tạp hơn nữa.



Chính vì vậy, thay vì chìm đắm trong những đam mê của mình, hay nghĩ đến những cơ hội tốt hơn và cách tìm ra nó. Hãy suy nghĩ về việc liệu cơ hội nào sẽ giúp bạn tiến xa hơn trong sự nghiệp.

2. Bạn muốn công việc đóng vai trò như thế nào trong cuộc sống của mình?

Điều này đặc biệt quan trọng: Nếu bạn muốn làm được điều gì đó thật sự lớn lao thì bạn sẽ cần đánh đổi, hoặc ngoặc lại.

Bạn cần biết rõ mình sẽ nên sống để làm việc chứ hay làm việc để sống. Để trả lời, trước hết bạn nên xác định xem mình muốn có những gì trong cuộc sống và công việc thì nên chiếm bao nhiêu % trong đó.


Hãy nghĩ xem điều này quan trọng đến mức nào?

Trong cả một quá trình, tất nhiên bạn có thể điều chỉnh thứ tự ưu tiên nếu cần thiết, tùy theo tầm quan trọng của sự nghiệp đối với bạn lúc đó như thế nào. Ví dụ về các mốc thời gian có thể có sự thay đổi là hồi trẻ, khi đã lấy vợ, khi đã có con, khi có cơ hội thăng chức....

3. Bạn cần làm gì để hoàn thành tốt công việc?

Khi thể hiện một cách xuất sắc nhiệm vụ của mình, một cách tự nhiên, bạn sẽ cảm thấy yêu công việc hơn. Điều này được lấy ra theo thực tế cũng như từ nghiên cứu của các nhà khoa học . Cảm giác không có điều gì có thể làm khó bạn tại nơi làm việc sẽ khiến bạn được thoải mái về tinh thần, khiến bảo thân sáng tạo hơn và cuối cùng là dẫn tới những động lực lớn hơn.

Vậy, hãy trau dồi những kĩ năng của mình để hoàn thành công việc một cách hiệu quả nhất. Đây là điều thực tế hơn việc ngồi nghĩ ngợi về những đam mê không bao giờ có giới hạn mà bạn cũng không thể tường hết.

4. Bạn có thể sẵn sàng từ bỏ điều gì?

Trong cuộc sống có rất nhiều thứ phải lựa chọn và đánh đổi, đòi hỏi bạn luôn phải cân nhắc thiệt hơn và quyết định sao cho đúng đắn.


Điều này tương tự như việc phân biệt giữa cái bắt buộc phải làm mà không thể thỏa hiệp được với cái bạn thích nhưng lại không cần thiết lắm. Hãy thành thật với lòng mình và suy nghĩ kỹ càng. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là bạn phải cảm thấy hạnh phúc, thậm chí nếu là những thứ phù phiếm nhưng lại khiến bạn vui vẻ, vậy đừng bỏ lỡ nó.

Văn Lê
Theo Trí Thức Trẻ



Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2018

TS Nguyễn Mạnh Hùng: Từ triệu phú đôla tuổi 26 đến người đàn ông hạnh phúc không phải nhờ tiền bạc, mà nhờ tu và thiền


Cuộc trò chuyện của chúng tôi với TS Nguyễn Mạnh Hùng diễn ra sau khi ông có buổi dạy thiền tại báo điện tử Trí thức trẻ. Khoác trên mình bộ quần áo nâu đã cũ, vị doanh nhân bắt đầu với những ký ức về tuổi thơ gian khó của mình…


Thời trung học cơ sở, nửa buổi tôi đi học, nửa buổi đi chăn trâu cắt cỏ. Trâu cũng là trâu chung, 4 nhà 1 con trâu, cách 3 ngày mới đến nhà mình phải chăn. Trưa bắt cua, bắt ốc, đêm thường thức để đi câu. Ngày thường chỉ được ăn 2 bữa, nhưng ngay cả bữa tối cũng lúc có lúc không, lúc đói lúc no.

Khi học kỳ 1 lớp 8 (tương đương hệ lớp 10 ngày nay), tôi bị 2 môn dưới trung bình là hóa học và tiếng Pháp. Thời năm 1979, ai là học sinh yếu sẽ bị đuổi học, hoặc bị đúp.

Tôi quyết tâm học. Ngày nhận được kết quả học kỳ 2 lớp 8, tôi đạt học sinh trung bình, không bị đúp, không bị đuổi học nữa. Đó là một trong những niềm vui lớn nhất của cuộc đời tôi đến bây giờ, khi đã 52 tuổi.
Điều này nghe ra thì buồn cười, nhưng nhờ việc đạt học sinh trung bình mà tôi không bị đuổi học, nếu không, giờ này tôi đang cuốc đất trồng rau, không thể có được công ty sách Thái Hà.

Nhờ cố gắng, lớp 9 tôi đạt học sinh tiên tiến, lớp 10 đạt học sinh giỏi. Thời ấy khi thi đại học năm 1982, nếu 3 môn đạt trên 14 điểm thì vào đại học trong nước, trên 21 điểm thì được học bổng du học. Chẳng biết có phải do may mắn không, tôi đạt 24,5 điểm, được đi học tại Moscow, Liên Xô.

Nhờ việc học ở nước ngoài, tôi được dạy cách tư duy, phương pháp luận. Khác với ở Việt Nam, các thầy cô giảng kiến thức sẵn có, ở nước ngoài các thầy cô dạy mình cách tự học, tự kiếm kiến thức, tự khám phá tiềm năng.

Ở Liên Xô, tôi tập tành buôn bán, kinh doanh đủ thứ mặt hàng thị trường thời đó cần. Hàng hóa, vàng, cả ngoại tệ nữa. Số tiền tích góp lúc gần 30 tuổi cũng được tầm 1 triệu USD.

Khi tốt nghiệp về nước, đóng hàng vào container chuyển về Việt Nam, tài sản lớn nhất khi đó không phải là tiền mà là hàng trăm cuốn sách và vài trăm đĩa than ca nhạc sưu tập được.


Tuổi thơ cơ cực, nhà nghèo có phải là động lực quan trọng giúp ông vươn lên?

Tôi xin kể một câu chuyện như thế này. Một phóng viên đến phỏng vấn hai anh em ruột trong một gia đình. Phóng viên hỏi người anh vì sao ông lại trở thành tiến sĩ, tổng giám đốc một công ty và được vị này trả lời: “Bố ăn trộm, mẹ cờ bạc, nhà nghèo, tôi không còn đường nào khác ngoài cố gắng học hành, cố gắng thành công”.

Sau đó gặp người em, phóng viên hỏi tại sao ông ta lại trở thành trộm cướp, ngồi tù nhiều như vậy. Người này trả lời: “Bố ăn trộm, mẹ cờ bạc, nhà nghèo, tôi làm gì còn đường nào khác ngoài thành kẻ trộm cắp, lừa đảo”.

Điều đó nói lên rằng cùng một hoàn cảnh đẩy con người đến bước đường cùng, mỗi người sẽ có lựa chọn khác biệt. Người có trí chọn cách cố gắng hết mình vì biết đó là cơ hội để bứt phá; kẻ không có trí chấp nhận buông xuôi, cuối cùng thành người thất bại, hư hỏng.

Đức Phật dạy có 4 hạng người: người đi từ bóng tối đi về ánh sáng; người bóng tối đi về chỗ tối; người đi từ ánh sáng đi về ánh sáng; và người từ ánh sáng đi về bóng tối. Tôi thấy mình may mắn thuộc nhóm người đầu tiên: đi từ nơi tối tăm đến ánh sáng.

Với tôi, hoàn cảnh khó khăn là nấc thang cho bậc anh tài, là kho tàng của người khôn khéo và là vực thẳm của người yếu đuối. Cuộc sống đầy thử thách, chông gai, muốn thành công phải trả giá. Nếu chúng ta nhận ra khổ và biết rõ con đường thoát khổ, hay ít nhất là bớt khổ thì sẽ có thành công, bình an.


12 năm làm việc ở FPT, nhân duyên gì khiến ông quyết định rời bỏ vị trí quản lý ở đây để mở công ty sách?

Tôi đầu quân cho FPT từ năm 1995. Năm 1999, tôi đi học ở Mỹ, sau đó sang Úc. Ở 2 nơi này, tôi phát hiện ra nhiều người thầy đi giảng rất giỏi nhưng đã 60-70 tuổi. Các thầy chia sẻ rằng mấy chục năm học, kiến thức, kinh nghiệm rất nhiều nhưng chết không thể mang theo được, nên quyết định đi dạy để truyền lại cho thế hệ sau.

Về Việt Nam, tôi quyết định đi dạy, sẻ chia kiến thức và kinh nghiệm của mình. Ban đầu là các khóa ngắn về quản trị kinh doanh, kỹ năng lãnh đạo, kỹ năng mềm mà Việt Nam rất thiếu.
Lúc còn ở FPT, tôi phát hiện ra FPT làm giàu rất tốt. Nhưng tiền nhiều không phải sung sướng, bởi dù có ngàn tỷ khi chết đi cũng chẳng mang đi được.

Chưa có ai giàu có mà có tượng và được cả nhân loại tôn thờ. Quan sát tôi thấy, nhiều người rất nghèo mà lại được tôn thờ như mẹ Teresa, thánh Gandhi… Những người nghèo ấy không có tiền, nhưng tâm họ sáng, họ cống hiến, phụng sự, cho đi mà không đòi hỏi hay nghĩ đến việc mình cho đi.

Tôi hiểu ra rằng nếu mình chỉ đi vào con đường làm giàu, để có thật nhiều tiền thì mình đã sai, nên phải chuyển sang con đường mới để học những người không có tiền nhưng có trí tuệ và trái tim rộng lớn tràn ngập yêu thương.



Khi tìm kiếm con đường mới, tôi thấy Việt Nam yếu nhất là giáo dục. FPT đã quyết định và mở đại học, sau đó đến cấp 3, cấp 2. Quan điểm của tôi ngược lại, phải dạy từ gốc rễ, từ mầm non, dần lên đại học và sau đại học.

Thời ấy, tôi đã định mở trường mẫu giáo, nhưng nhiều bạn bè khuyên không nên. Từ bỏ giáo dục chính thống, tôi đi theo giáo dục không chính thống: các khóa đào tạo ngắn hạn, học online, tự học, mở phòng đọc sách miễn phí… Tôi nghỉ ở FPT để có sân chơi mới của mình, vừa đi dạy, vừa chia sẻ, viết sách, viết báo.


Một bài học khác cũng giúp tôi củng cố quyết tâm này. Vua Minh Trị là người đã làm thay đổi nước Nhật. Ông cho dịch những sách hay, quý, thiết thực của cả thế giới ra tiếng Nhật để người Nhật đọc và ứng dụng.

Công ty tư nhân đầu tiên của Nhật lại thuộc ngành in ấn, xuất bản và phát hành. Vua Minh Trị đã góp công lớn thay đổi nước Nhật bằng một loạt các quyết định đúng và kịp thời, đặc biệt là trong giáo dục. Từ vua Minh Trị mới ra đất nước và con người Nhật Bản với cách tư duy, trí tuệ ngày nay.

Khi mở công ty sách, tôi quyết định lấy tên là Thái Hà. Hà là dòng sông. Thái có nhiều nghĩa trong đó có nghĩa là bình an, ánh sáng và lớn. Thái Hà có nghĩa là dòng sông lớn, dòng sông bình an, dòng sông ánh sáng. Có 4 thứ ánh sáng: Ban ngày là ánh sáng của mặt trời, ban đêm là ánh sáng của mặt trăng, khi không có ánh sáng của mặt trời mặt trăng ta có ánh sáng của các loại đèn, và ánh sáng của trí tuệ – thứ ánh sáng ít người biết. Ánh sáng trí tuệ sẽ rất khó có được nếu không có sách.


Là doanh nhân, ông cảm thấy điều gì của Phật Pháp ứng dụng đúng nhất vào việc kinh doanh?

Nhân quả. Người tu thấy cây nhờ gốc rễ. Gieo cái gì thì gặt cái đó. Gieo tươi cười thì gặt hạnh phúc, gieo lừa đảo thì gặt thất bại.

Đức Phật dạy chúng ta 2 từ là yêu thương và trí tuệ. Chỉ cần thực hành được cả hai điều này thôi ai ai cũng sẽ hạnh phúc, mọi việc sẽ tuyệt vời.

Với những người đang làm việc, kẻ thông minh là khi chủ trả lương 5 triệu thì làm việc đúng 5 triệu, không hơn và cũng không kém, bởi vì sợ mình thiệt, sợ khổ bản thân mình. 10 năm sau vẫn lương 5 triệu và họ tự khiến mình mãi thiệt.

Với người có trí tuệ, chủ trả lương 5 triệu, họ đồng ý và bỏ ra công sức gấp đôi số lương đó, không sợ mệt, không sợ khổ. Vài năm sau, họ nhận lương 50 triệu và bắt đầu lên giám đốc.


Những người có chí, chủ trả lương 5 triệu, họ đồng ý và làm việc miệt mài không sợ gian khổ, thiệt thòi. 5 năm sau đủ kinh nghiệm và vốn liếng, họ có thể nghỉ việc mở công ty riêng làm chủ, mỗi tháng kiếm 500 triệu dù có thể gặp nguy cơ vỡ nợ, phá sản.

Những người thực tế, khi chủ trả lương 5 triệu, thì làm việc 50% năng lực, để rồi bị trừ lương còn 2,5 triệu. Thời gian dư dả còn lại họ mang tiền này đi chơi, đánh bài 6 lá rồi vỡ nợ.
Còn với những người liều mạng, chủ trả lương 5 triệu, họ không đồng ý, thậm chí còn chửi cả ông chủ, rồi bỏ đi.

Đó là nhân quả, là yêu thương và trí tuệ đấy.


Khi gặp thất bại, khó khăn trong kinh doanh, điều gì giúp ông vượt qua?

Tôi kể cho bạn một câu chuyện. Đại loại rằng, có một vị doanh nhân kia gặp thất bại trong sự nghiệp tìm đến một vị thiền sư và nói rằng hình như cuộc đời và xã hội đang tìm cách nhấn chìm anh ta.

Vị thiền sư không nói gì. Ngài lấy 2 chiếc thùng, một thùng đầy nước và một thùng không. Ngài thả chiếc lá vào chiếc thùng không rồi xách chiếc thùng đầy nước kia từ từ đổ vào chiếc thùng có chiếc lá. Chiếc lá bị cuốn xoáy trong nước, nó lặn xuống, trồi lên liên tục. Cuối cùng khi nước đã đổ vào đầy chiếc thùng rỗng thì chiếc lá lại ung dung nổi lên mặt nước.

Vị thiền sư chỉ vào chiếc lá trong thùng nước và giải thích rằng, nếu người doanh nhân biết thả tâm của mình nhẹ nhàng như chiếc lá thì dù cuộc đời, thương trường có nghiệt ngã đến cũng không thể nhấn chìm anh ta.

Là doanh nhân tu tập, tôi biết rằng khó khăn, thất bại là cơ hội để làm lại, để vươn lên. Tôi hiểu rằng ngay cả khi bị sự cố dù lớn đến đâu cũng còn may mắn hơn hàng triệu người khác và cơ hội bắt đầu lại từ đầu cũng vẫn rất lớn. Thế rồi bình tâm trở lại, bình tĩnh đi làm, tư duy tích cực, tĩnh tâm nghĩ ra những cách làm mới tốt hơn, chắc chắn hơn.

Tu thiền nhiều năm như vậy, ông cảm thấy mình khi còn là một triệu phú USD với bây giờ, khi là một tu sinh, là một thiền sinh khác nhau như thế nào?

Trước thiền tôi mê tiền, nhưng sau này, tiền không còn quan trọng nữa. Tiền tài vật chất chỉ là công cụ, là phương tiện. Tôi phát hiện ra rằng nếu mình chỉ đi vào con đường làm giàu, kiếm thật nhiều tiền thì chưa chắc đã đúng. Dù bây giờ vẫn là một triệu phú đô la nhưng tiền trong mắt tôi chỉ còn là phương tiện để phục vụ cho mình.

Điều đáng tiếc nhất bây giờ là không hiếm doanh nhân Việt Nam bị nô lệ vào tiền, bị tiền sai khiến. May thay, những người hành thiền, có tu tập thì biến tiền thành phương tiện của mình, để phục vụ cho xã hội và cộng đồng.

Mọi người kiếm tiền, đạt được những vị trí tốt là để thỏa mãn các nhu cầu, mang lại cảm giác hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc này không bền vững vì nhu cầu này được thỏa mãn sẽ phát sinh nhu cầu mới. Thiền lại là cảm giác hạnh phúc, cảm giác an lạc dài hơn, bền vững hơn.
Tài sản lớn nhất của tôi bây giờ không phải là nhà, xe, hư danh, hay bằng cấp, ví trí CEO… Tài sản lớn nhất là tình yêu thương, mà khó nhất là yêu thương kẻ thù của mình.


Vậy còn xe hơi, hàng hiệu từng dùng, ông làm gì với chúng khi quyết định tu thiền?
Tôi có một chiếc xe hơi 4 chỗ nhưng đã giao cho công ty sử dụng. Rất ít khi tôi dùng xe này, mà chủ yếu đi bộ, đi xe buýt, xe đạp, có khi đi taxi.

Quần áo càng giản dị hơn nữa, chỉ yêu cầu rộng rãi, mặc sao cho thoải mái, như bộ đồ trên người bây giờ, giá cũng chỉ khoảng 100.000 đồng, mặc mấy năm không hỏng, không rách. Những món đồ hiệu trước đây từng dùng phần lớn đã tặng đi, có món còn giữ lại thì chỉ cất trong góc tủ.


Cuộc sống tu thiền của tôi bây giờ đơn giản lắm, tôi ăn chay, thích đồ tươi sạch. Thức ăn hầu như không nấu, thi thoảng có hấp, không dùng đồ chiên xào. Mỗi bữa tôi ăn một bát cơn gạo lứt nấu bằng nồi áp suất, không uống nước lạnh, không dùng đá, không bia, rượu, thuốc lá. Mỗi bữa ăn như vậy chắc chỉ tiêu tốn chưa đến 20.000 – 30.000 đồng.


Ông từng đi nhiều nơi giảng và hướng dẫn thiền, sẽ gặp trường hợp bị nghi ngờ, bị đánh giá là dở hơi khi bỏ công việc để đi làm điều chẳng giống ai?

Gần mười năm trước, tôi mua 2 căn nhà ở phố Tô Hiệu để mở phòng đọc sách miễn phí cho mọi người. Ngày nào tôi cũng đến pha trà, mời bánh kẹo phục vụ bạn đọc.

Một nhà văn khá nổi tiếng thời đó tìm đến nói với tôi rằng: “Anh Hùng ạ, con gái tôi làm ở công ty thời trang, con bé muốn thuê tầng một của anh với giá 20 triệu để làm cửa hàng. Anh lên tầng hai ở và lấy số tiền đó tha hồ ăn tiêu, lại nhàn. Mở phòng đọc sách miễn phí, pha trà mời khách thế này nhưng có mấy ai đến đâu”.

Tôi từ chối và nói sẽ vẫn duy trì nhà sách, vẫn pha trà, mời bánh, kẹo. Nhà văn đó nói tặng cho tôi chữ K . Tôi tên “Hùng”, ông tặng thêm chữ K để thành “Khùng”. Tôi nghe và biết vậy nhưng cũng không phản ứng gì.

Tôi kiên trì làm, không ai làm thì tôi làm. Kết quả ngày nay ai cũng thấy, người Việt giờ đây đọc sách nhiều hơn, hội sách mở khắp nơi.

Thiền cũng vậy. Vài năm trước, thiền rất ít người theo, thậm chí có người kém trí còn cho rằng thiền là mê tín. Nhưng bây giờ thì khác rồi, nhiều cơ quan thiền. Tôi kiên định, không ai làm tự tôi sẽ làm, làm một mình, cho đến khi mọi người thấy hay thì mọi người theo. Người thành công là là người làm cái mà không ai làm hoặc không làm được.


Ông vẫn sử dụng facebook để chia sẻ và kết nối với mọi người. Những chia sẻ thường nhận được sự chú ý lớn của cộng đồng mạng có bao giờ mang tới rắc rối cho ông không?

Cách đây 2 năm, tôi đi châu Âu và được nghe về quyền lực thứ 5 của thế giới: Mạng xã hội. Kể từ đó, tôi sử dụng triệt để facebook để viết và chia sẻ. Thời gian với facebook vốn không mất nhiều, lúc gõ trên máy tính, khi dùng qua điện thoại, nhưng có thể kết nối cùng lúc tới hàng nghìn người.

Vấn đề với facebook cũng có. Khi gõ trên facebook bằng điện thoại, chữ nhỏ, quên đeo kính nên gõ sai chính tả. Có người trách rằng làm CEO công ty sách mà còn sai morat. Cũng có một số người không thích vì tôi hay nói thẳng, nói thật. Có người gửi thư phê bình, góp ý, phản đối,… Tôi nhận và chấp nhận, cầu thị và lắng nghe, thấy đúng thì sửa, thấy chưa đúng thì cứ ngẫm. Biết đâu do vô minh mình chưa nhận ra.

Hình ảnh của một giám đốc chắc chắn có ảnh hưởng rất lớn đến hình của công ty, nhưng không ít lần ông lại xuất hiện trên báo chí khi đi khất thực, hát rong. Ông có sợ người khác đánh giá không hay về mình cũng như công ty không?

Theo nguyên lý của tháp Maslow – tháp nhu cầu con người – tầng dưới cùng là nhu cầu sinh lý, sinh tồn; tầng thứ hai là nhu cầu an toàn; tầng ba là nhu cầu giao tiếp; tầng bốn là nhu cầu được tôn trọng, tầng năm là tự thỏa mãn, tự khẳng định.


Những người ở tầng 5 này không quan tâm ai nghĩ gì về mình. Họ sống cho mình, không bị chi phối nhiều bởi lời ong tiếng ve. Muốn cho người khác cái gì thì mình phải có cái đó trước đã. Muốn mang hạnh phúc cho người khác thì mình phải hạnh phúc trước. Bây giờ tôi là một doanh nhân hạnh phúc, đó mới là điều quan trọng. Tôi không sợ người khác nghĩ xấu về mình, nên cũng chẳng lo hộ họ về chuyện có muốn nghĩ xấu về tôi hay không.

Theo Trí Thức Trẻ



Tỷ phú Lý Gia Thành tuyên bố nghỉ hưu

Người giàu nhất Hong Kong vừa thông báo sẽ rời chức Chủ tịch CK Hutchison, chấm dứt kỷ nguyên của một trong những tài phiệt được ngưỡng mộ nhất thế giới.

“Tôi quyết định sẽ rời chức Chủ tịch Tập đoàn, cũng như vị trí Giám đốc tại Đại hội Cổ đông sắp tới”, ông cho biết trong thông báo hôm nay.

Đến tháng 7 này, Lý Gia Thành sẽ bước sang tuổi 90. Sau nhiều đồn đoán về kế hoạch nghỉ hưu và dự định trao quyền cho con trai cả - Victor, hôm nay, tỷ phú đã xác nhận việc này. Ông cũng cho biết sẽ tiếp tục làm “cố vấn cấp cao” cho công ty.

Li Ka-shing trong buổi họp báo hôm nay. Ảnh: Bloomberg

Victor năm nay 53 tuổi, sẽ tiếp quản đế chế có tác động đến cuộc sống của gần như mọi người dân Hong Kong, như Power Assets Holdings cung cấp điện hay chuỗi siêu thị ParknShop bán hàng hóa. Họ còn điều hành chuỗi cửa hàng di động, Superdrug, Savers ở Anh, sở hữu nhiều cảng biển trên thế giới và có cổ phần kiểm soát tại Husky Energy (Canada).

Trong các cuộc họp báo trước, Lý chưa bao giờ đưa ra câu trả lời thẳng về nghỉ hưu. Dù vậy, đợt cải tổ lớn tại đế chế năm 2015 được coi là dấu hiệu cho thấy ông đang dọn đường cho con trai kế nhiệm.
Việc Lý Gia Thành nghỉ hưu sẽ chấm dứt thời kỳ hoạt động miệt mài của tỷ phú. Dù vậy, giới phân tích cho biết nhà đầu tư và các thị trường đều đã chuẩn bị cho sự kiện không thể tránh khỏi này.

Lý được gọi là “siêu nhân” tại Hong Kong vì sự nhạy bén trong kinh doanh. Với tài sản khoảng 34 tỷ USD, theo Bloomberg Billionaires Index, ông là người giàu nhất tại đây hàng thập kỷ qua. Lý được coi là người đã thay đổi vận mệnh cho Hong Kong, là tấm gương về việc từ Trung Quốc sang Hong Kong định cư và gây dựng đế chế kinh doanh trải khắp châu Á.
Hà Thu (theo AFP/Bloomberg)

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

Hành trình vật lộn với khó khăn của startup tỷ USD

Khởi nghiệp chỉ với ba tấm nệm hơi, Joe, Brian và Nathan không ngờ họ sẽ sở hữu "đế chế cho thuê trọ" định giá 31 tỷ USD. 

Năm 2007, Joe Gebbia và Brian Chesky không thể chi trả khoản tiền nhà đến hạn. 
Cùng lúc đó, một hội nghị của các nhà thiết kế sắp diễn ra, khách sạn trong khu vực không còn chỗ trống. Hai nhà thiết kế trẻ tại San Francisco quyết định lấp đầy căn gác mái bằng ba chiếc đệm hơi, biến một phần trống của ngôi nhà thành chỗ tạm trú cho thuê theo ngày. Đi cùng với chỗ ngủ, khách thuê còn được phục vụ ăn sáng, kết nối mạng, bàn làm việc. Bộ đôi hy vọng ý tưởng này mang lại cho họ vài đồng lẻ.

Joe và Brian lập nên trang web, nhập vai hướng dẫn viên du lịch cho người tham dự hội nghị. Hai người đàn ông và một phụ nữ là khách thuê đầu tiên. Mỗi vị khách trả 80 USD để có chỗ ngủ trên tấm đệm bơm hơi.

Bộ đôi trẻ nhận ra ý tưởng này còn có thể phát triển. Họ cùng người bạn cũ Nathan Blecharczyk bắt tay vào kế hoạch làm ăn. Ban đầu, cả ba xây dựng dịch vụ dành cho những người cần tìm bạn cùng phòng. Sau bốn tháng, họ nhận ra nó đã có mặt trên thị trường, và quyết định trở lại với mô hình kết nối người có phòng trống và người cần ở trọ ngắn ngày. 

Bộ ba sáng lập Airbnb là những người bạn thân thiết, cùng trải qua hành trình từ khó khăn đến thành công. Ảnh: Airbnb

Công ty thành lập thầm lặng vào năm 2008, có rất ít chủ nhà lẫn khách thuê tham gia. Mùa hè 2008, bộ ba hoàn thành phiên bản chính thức của dịch vụ và trình làng các nhà đầu tư. Hơn nửa đưa ra lời từ chối thẳng thừng, nửa còn lại tỏ ra thờ ơ. Công ty phá sản, kéo theo nợ nần, nhưng ba chàng trai trẻ chưa từng có ý định dừng lại.

Họ nhận ra cơ hội tái triển khai dịch vụ khi Hội nghị Quốc gia Dân chủ 2008 tổ chức tại thành phố Denver, tiểu bang Colorado, Mỹ. Phòng khách sạn thiếu hụt, du khách khó khăn tìm kiếm nơi ở.

Không có khách hàng từ website, bộ ba tiến hành một phép thử đặc biệt. Họ làm mới vỏ hộp ngũ cốc ăn sáng theo hai phiên bản, Obama O’s và Captn McCains, ăn theo hai ứng cử viên Tổng thống Mỹ lúc bấy giờ. Sản phẩm này bày bán trên đường phố với giá 40 USD một hộp, đi kèm theo thông tin quảng cáo về website. Họ kiếm được 30.000 USD để duy trì hoạt động của công ty.

Sau cú hích, ba nhà sáng lập có cơ hội tham gia quỹ tăng tốc khởi nghiệp Y Combinator. Họ dành ba tháng để hoàn thiện sản phẩm. Bộ ba lập nên chiến dịch lấy cảm tình từ các chủ cho thuê tại New York. Chính các nhà sáng lập đến lưu trú cùng các chủ phòng, viết đánh giá và chụp cho họ những bức ảnh chuyên nghiệp. Trong thời gian này, họ vẫn nhận những cái lắc đầu từ hàng loạt nhà đầu tư danh tiếng. 

Tháng 3/2009, dịch vụ chính thức đổi tên thành Airbnb nhằm tránh nhầm lẫn với các công ty bán đệm hơi. Không lâu sau đó, Airbnb nhận khoản đầu tư 600.000 USD từ Sequoia Capital. Brian chia sẻ, cảm giác của anh giống như tận hưởng món mì gói sau thời gian dài chỉ ăn ngũ cốc thừa.

Công ty phát triển nhanh chóng từ bước ngoặt này. Thậm chí Brian phải tự thuê chỗ trọ vì phòng ngủ của anh biến thành nơi làm việc của các nhân viên.

Trụ sở hiện nay của Airbnb. Ảnh: Airbnb
Đến 2011, Airbnb đặt chân đến 89 quốc gia. Một trong những quỹ đầu tư lớn nhất tại thung lũng Silicon quyết định rót vào dịch vụ 112 triệu USD, định giá công ty hơn một tỷ USD. Từ căn gác mái và ba tấm đệm hơi, Airbnb trở thành ''kỳ lân'', tỏa sáng tại thung lũng Silicon.

Sau thành công, Airbnb vướng một số vụ lùm xùm, từ phàn nàn chất lượng phòng cho thuê cho đến các cáo buộc lách luật. Tuy nhiên, những sai lầm này không thể ngăn sự phát triển của của dịch vụ thuê nơi lưu trú trở thành đối trọng của lĩnh vực khách sạn.

Đến nay, dịch vụ có mặt tại hơn 34.000 thành phố trên thế giới, được sử dụng bởi hơn 60 triệu khách hàng. Airbnb cũng trở thành startup có trị giá lớn thứ nhì tại Mỹ, đạt 31 tỷ USD.
Tuấn Nhu (theo Business Insider)

MARKETING CHO CCO21