Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

Cơn khủng hoảng của các thương hiệu Nhật Bản

Nhiều tên tuổi như Nissan Motor, Mitsubishi Motors, Toshiba và gần đây nhất là Kobe Steel đều vướng bê bối về hoạt động kinh doanh.


Nhật Bản từ lâu đã nổi tiếng với các sản phẩm chất lượng, đồng đều với độ bền cao. Tuy nhiên, scandal làm giả số liệu mới đây nhất của Kobe Steel có thể khiến thương hiệu Made in Japan ảnh hưởng đáng kể.  

Rắc rối của hãng thép lớn thứ 3 Nhật Bản bắt đầu từ cuối tuần trước, khi họ thừa nhận làm giả số liệu về chất lượng, độ cứng và độ bền của một số sản phẩm nhôm, đồng giao cho hơn 200 công ty. Trong đó có nhiều tên tuổi lớn như Boeing, Nissan hay Toyota.

Hôm qua, Kobe Steel cho biết số công ty bị ảnh hưởng đã lên tới 500. Thông tin này khiến vốn hóa của hãng chốt tuần mất tổng cộng 1,8 tỷ USD.

Kobe Steel không phải trường hợp cá biệt. Vài năm gần đây, nửa tá công ty lớn của Nhật Bản thừa nhận làm sai số liệu và sai quy trình. Việc này đã làm dấy lên câu hỏi vì sao nó lại xảy ra và liệu có Nhật Bản có tồn tại một vấn đề hệ thống hay không.

Kobe Steel là cái tên mới nhất vướng scandal chất lượng sản phẩm. Ảnh: Reuters

Các chuyên gia cho rằng nguyên nhân lớn là Nhật Bản tăng trưởng chậm lại từ thập niên 90. Việc này buộc các công ty thay đổi mô hình kinh doanh, và có vẻ đã gây ra tác dụng phụ.

“Các tập đoàn lớn từng hoạt động trong môi trường tăng trưởng tốt, dễ đoán và ổn định. Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi. Và nhiều công ty phải tìm cách tiết kiệm chi phí”, Takuji Okubo - kinh tế trưởng tại hãng tư vấn Japan Macro Advisors giải thích.

Cho đến cách đây 20 năm, các công ty Nhật Bản vẫn tập trung vào chiến lược tăng trưởng. Tuy nhiên, khi nhận ra nền kinh tế trong nước không còn mạnh nữa, họ phải chuyển sang tái cấu trúc, cắt giảm chi phí và tối ưu hóa hiệu suất.

Trên BBC, Martin Schulz - nhà nghiên cứu cấp cao tại Viện Nghiên cứu Fujitsu tại Tokyo cho biết những điều chỉnh “đau đớn” này đã khiến nhiều công ty chật vật “thích nghi với luật chơi mới”. Bị thúc giục phải cải thiện hiệu suất, các lãnh đạo đã điên cuồng tìm cách đạt kết quả tốt.  
Việc này khiến các nhân viên chủ chốt và quản lý phải căng mình làm việc. Trong một số trường hợp, họ phải làm quá giờ rất nhiều và tìm cách gian lận.

Nhu cầu mở rộng thị trường ra nước ngoài để đẩy cao lợi nhuận cũng làm nảy sinh các vấn đề khác với công ty Nhật, đặc biệt là chi nhánh ở nước ngoài. Florian Kohlbacher - Giám đốc Economist Corporate Network khu vực Bắc Á cho rằng một số công ty cố gắng tăng trưởng quá nhanh, bằng cách mở rộng ra nước ngoài khi chưa có quản lý đủ kinh nghiệm để giám sát.

Trước Kobe Steel, nhiều công ty tên tuổi của Nhật Bản cũng dính scandal, như Nissan Motor, Mitsubishi Motors và đại gia túi khí Takata. Takata đã phải nộp đơn xin phá sản hồi tháng 6, sau đợt thu hồi toàn cầu liên quan đến việc nổ túi khí, khiến 16 người thiệt mạng và nhiều người bị thương.
Mới 2 tuần trước, Nissan Motor cũng phải thu hồi 1,2 triệu xe, vì chúng do kỹ sư không đủ thẩm quyền kiểm định. Còn Toshiba vẫn đang chật vật khắc phục hậu quả từ scandal thổi phồng lợi nhuận cách đây vài năm.

CEO Toshiba - Satoshi Tsunakawa trong một buổi họp báo. Ảnh: Reuters

Giới quan sát cho rằng chất lượng sản phẩm và mức độ tuân thủ quy định tại Nhật Bản vẫn thuộc top thế giới. Tuy nhiên, scandal liên quan đến giả mạo số liệu và làm sai quy trình vẫn có thể xuất hiện nhiều trong tương lai.

Kohlbacher cho biết việc này một phần do các công nghệ mới, như Internet of Things và các loại cảm biến, giúp việc phát hiện sai sót dễ dàng hơn. Bên cạnh đó, quá trình số hóa lại giúp lan truyền thông tin về việc này nhanh hơn.

Dù vẫn chưa rõ số liệu tại Kobe Steel đã bị phát hiện như thế nào, Schulz cho rằng “trong môi trường doanh nghiệp ngày càng minh bạch như hiện nay, các công ty cần thành thật về các sai sót càng sớm càng tốt”. Sau khi luật bảo vệ người tố giác có hiệu lực năm 2006, nhiều vụ lừa đảo và làm sai nữa có thể được công bố.

Trường hợp tiêu biểu nhất là của đại gia thiết bị y tế Olympus năm 2011. Khi ấy, chính giám đốc người Anh của công ty này -  Michael Woodford đã cho biết công ty gian lận kế toán tới 1,4 tỷ USD. Olympus đã che giấu khoản các khoản lỗ đầu tư từ thập niên 90.

Woodford cho rằng văn hoá của Nhật Bản phần nào khiến những vấn đề của Olympus thêm trầm trọng. Sự tôn trọng những thành viên kỳ cựu tạo ra một môi trường khiến những quyết định quản lý yếu kém tồn tại suốt nhiều năm.

Dù vậy, nhiều người tin rằng các scandal gần đây cũng có thể tạo ra ảnh hưởng tích cực. “Có vẻ ngày càng nhiều công ty nhận ra rằng chỉ tập trung vào chi phí và tăng lợi nhuận không phải là chiến lược cho tương lai”, Schulz cho biết. Kohlbacher thì kỳ vọng “các công ty sâu sát hơn với hoạt động của mình, và đảm bảo khắc phục bất kỳ vấn đề nào trước khi nó quá lớn”.

Tuy vậy, nhiều người cũng cho rằng cần có các biện pháp trừng phạt mạnh tay hơn với công ty vi phạm. Vì việc tự kiểm điểm, tự giải quyết dường như không có tác dụng. Đại gia quảng cáo Nhật Bản - Dentsu tuần trước bị phạt hơn 500.000 yen (4.400 USD) vì vi phạm luật sử dụng lao động.

Thay vì nhấn mạnh vào vấn đề hệ thống tại Nhật Bản, ông Okubo cho rằng các sự việc xuất hiện ngày càng nhiều là bằng chứng cho thấy “quản trị doanh nghiệp tại Nhật Bản đang có tác dụng”. Vì các công ty đã dám công bố vấn đề nội bộ để giải quyết chúng.

Còn với những doanh nghiệp muốn tránh mắc phải scandal, Okubo khuyên “đã đến lúc mỗi công ty cần ngừng quảng bá mình là hàng Nhật Bản. Thay vào đó, họ nên bắt đầu xây dựng thương hiệu cho riêng mình”.
Hà Thu (theo BBC)

Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

TS Giáp Văn Dương: 'Giáo dục đang vỡ trận'

"Đề án đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục lần này được ví như một trận đánh lớn. Nhưng chưa đánh, đã rơi vào thế vỡ trận", TS Giáp Văn Dương nêu quan điểm.

GS Ngô Bảo Châu: Tại sao phải đổi mới sách giáo khoa theo định kỳ  /  GS Nguyễn Xuân Hãn: 'Thiếu tổng chủ biên, tiền gấp 10 lần không làm được sách chuẩn'

Nhận xét về đề án “Đổi mới chương trình, sách giáo khoa sau năm 2015”, TS Giáp Văn Dương, người xây dựng trường học trực tuyến GiapSchool cho rằng, đề án không chạm đúng trọng tâm của giáo dục và gây lãng phí.

Ông phân tích, trọng tâm của giáo dục là việc học chứ không phải là việc dạy hoặc nội dung chương trình. Với việc học thì có ba câu hỏi cần phải trả lời: “Học cái gì?”, “Học thế nào?" và “Học để làm gì?”

Từ trước đến nay, giáo dục vẫn luôn đặt "Học cái gì?" làm trọng tâm, vì vậy sách giáo khoa rất quan trọng và ông thầy là hiện thân của chân lý. Đề án đổi mới giáo dục lần này muốn chuyển sang cách tiếp cận "Học thế nào?" với mong muốn nâng cao năng lực cho học sinh bằng cách đổi mới phương pháp giảng dạy. Vì vậy, lẽ ra phải dành thời gian đầu tư đổi mới phương pháp dạy và học thì Bộ lại đang dành rất nhiều tiền để đầu tư cho sách giáo khoa và nội dung chương trình. "Như vậy, đề án con này đã tự mâu thuẫn với đề án lớn là đổi mới căn bản toàn diện giáo dục", TS Dương nhận xét.

TS Giáp Văn Dương.
Khoản tiền dự toán của đề án cũng quá lớn với đề xuất hơn 34.000 tỷ đồng, lại trong bối cảnh kinh tế đang khó khăn, khi chính phủ dự kiến vay 400.000 tỷ đồng để trả nợ và tiêu dùng trong năm 2014 này. Nhưng chỉ riêng đề án này đã xin 34.000 tỷ. Vậy đề án có khả thi về mặt tài chính? Còn rất nhiều đề án ở các lĩnh vực khác cũng rất cấp bách, như y tế đang quá tải, người bệnh phải chen chúc ở cả hành lang bệnh viện, rất cần đầu tư.

"Thế nên, Chính phủ phải cân đối chứ không thể lãng phí khoản tiền quá lớn mà hiệu quả mang lại không rõ. Đề án hay mà không có tiền thực hiện thì cũng phải dừng, nữa là một đề án rất sơ sài và tiêu tốn rất nhiều tiền", người sáng lập cổng học tập trực tuyến nhận xét.

Dành nhiều thời gian nghiên cứu và thực hành trong nhiều môi trường giáo dục khác nhau, ông Dương cho rằng, để thực hiện đề án thành công, Bộ Giáo dục cần phải khảo sát xã hội về thực trạng giáo dục hiện thời, về hiệu quả của việc sử dụng sách giáo khoa hiện hành. Bên cạnh đó, cần thành lập Hội đồng chuyên gia giáo dục độc lập và giao việc soạn thảo đề án đổi mới giáo dục cho hội đồng này. Đề án cần phải phân tích được tính khả thi, khả năng huy động tài chính và lộ trình thực hiện, đánh giá tác động xã hội... chứ không phải chỉ sơ sài trong khoảng hai chục trang giấy như dự thảo Bộ vừa trình thường vụ Quốc hội.

"Nếu không làm kịp một đề án tốt, chúng ta có thể lui lại đến kỳ họp sau mới trình Quốc hội. Tại sao phải làm ở kỳ họp này nếu đề án chưa tốt và biết là sẽ gây lãng phí lớn? Nếu Bộ Giáo dục cứ chạy đua để được thông qua trong kỳ họp này thì chính là Bộ đang mắc bệnh thành tích - căn bệnh mà Bộ đang kêu gọi phải chống", ông Dương nói.

Theo ông, dù là thực hiện Nghị quyết Trung ương thì cũng nên cân nhắc bởi trước đó, đã có các nghị quyết tương tự về thanh niên, về tam nông, về trí thức và về nguời Việt ở nước ngoài đã được ban hành và triển khai, nhưng đều không mang lại kết quả gì đáng kể. "Vậy làm sao có thể tin tưởng nghị quyết lần này sẽ được triển khai thành công?", TS Giáp Văn Dương đặt câu hỏi.

Trong khi đó cấu trúc chương trình thì lại không có gì thay đổi, vẫn 5 năm tiểu học, 4 năm THCS, 3 năm PTTH, vẫn thầy đó, trò đó, cách làm đó, tư duy đó, cơ chế đó, thì có thêm một bộ SGK mới cũng không có tác dụng gì.

TS Dương đánh giá giải trình của Bộ Giáo dục về việc sử dụng 34.000 tỷ đồng là "coi thường dư luận". Đối với một số tiền lớn từ thuế của dân, Bộ Giáo dục không cho được một bảng kê chi tiết về những lĩnh vực cần sử dụng mà chỉ nêu "khái toán". Muốn sửa chữa một căn phòng hết vài triệu đồng còn phải kê khai chi tiết nữa là một đề án hàng chục nghìn tỷ.

Hơn nữa, đề án là "Đổi mới chương trình, sách giáo khoa" nhưng số tiền dành cho sách giáo khoa chỉ hơn 100 tỷ đồng, chiếm một phần rất nhỏ tổng kinh phí của đề án. "Tôi có cảm giác như Bộ Giáo dục đang dùng sách giáo khoa như một con mồi, để câu một con cá rất to - đó là mua sắm trang thiết bị dạy học và những việc không thực sự cần thiết khác nữa", ông Dương thẳng thắn.
Từ những phân tích trên, TS Giáp Văn Dương đề xuất, Bộ Giáo dục chỉ nên hoàn thiện chương trình khung chuẩn quốc gia, nêu yêu cầu học sinh học hết mỗi bậc học phải có kiến thức và kỹ năng tối thiểu gì. Từ đó, để các tổ chức tư nhân, các nhà xuất bản tự do viết sách giáo khoa trên cơ sở chương trình khung chuẩn đó. Hội đồng chuyên gia giáo dục độc lập sẽ thẩm định các bộ sách này và cho phép được sử dụng giảng dạy nếu đạt yêu cầu. Như vậy, Bộ sẽ không tốn xu nào mà còn có được nhiều bộ sách chất lượng vì các nhóm làm sách cạnh tranh nhau.
"Nhìn giải trình đề án của bộ thấy cứ bồng bà bồng bềnh, không tin được. Trước đó nói là 962 tỷ để viết sách, nay lại là 105 tỷ. Vậy chi phí viết sách thực sự là bao nhiêu? Nếu tôi tập hợp nhóm bạn bè là các nhà giáo và nhà khoa học, chỉ cần 1/1.000 con số này, thậm chí không có, chúng tôi vẫn có thể viết sách được”, ông Dương khẳng định.
Tuy nhiên, nếu Bộ nhất quyết làm sách giáo khoa thì hãy tách việc này ra khỏi trang bị cơ sở vật chất. Đồ dùng dạy học, thiết bị thí nghiệm... không thể cứ mỗi lần đổi sách giáo khoa mới lại vứt đi mua lại, trong khi những đồ dùng của lần đổi mới trước còn đang đắp chiếu. Các đồ dùng dạy học này, như dụng cụ thí nghiệm vật lý, hóa học, máy tính, máy chiếu… đều đa dụng chứ không phải được thiết kế riêng biệt cho một bộ sách nào. Vậy tại sao lại phải mua mới hoàn toàn? Đối với những trường học thiếu trang thiết bị, cần hỗ trợ gì thì trình lên để Sở xét duyệt và cấp kinh phí trang bị theo năm tài khóa.
"Tôi đã có một cuộc khảo sát nhỏ với học sinh cấp 3 và sinh viên đại học về mục đích của việc học thông qua câu hỏi: Học để làm gì? Khoảng 80% các em chưa từng đặt ra câu hỏi này cho bản thân, tức là chưa biết mục đích của việc học là gì. Nhưng khi trao đổi kỹ hơn thì các em trả lời: Học để thi. Học như một quán tính: hết cấp 1 thì lên cấp 2, 3 rồi vào đại học. Một số em nói học vì bố mẹ bảo học. Một số khác nói thẳng học chẳng biết để làm gì", TS Dương nói và cho hay cần phải đổi mới cách thi trước để dẫn đến đổi mới cách học bởi hiện nay học để thi vẫn là mục đích chủ đạo.
Ông cũng cho rằng, một trong những lí do thất bại của Bộ SGK hiện hành được dẫn giải là do trình độ giáo viên không đáp ứng được yêu cầu của sách. Thế nhưng Bộ lại đang phạm phải chính cái lỗi đó, khi biên soạn bộ sách giáo khoa mới và phải dùng rất nhiều tiền để đào tạo lại đội ngũ giáo viên hiện có để đáp ứng yêu cầu của sách mới. "Vậy tại sao lại tiếp tục lặp lại sai lầm? Lẽ ra SGK mới phải viết cho khớp với trình độ giáo viên chứ không phải cao hơn để rồi phải đào tạo lại cấp tập trong vài tháng hè?", ông Dương nói thêm.
Kỳ vọng chỉ trong 1-2 mùa hè đào tạo lại mà biến hàng triệu giáo viên từ không đáp ứng được yêu cầu của sách giáo khoa, sang đội ngũ giỏi giang khác hẳn về chất là chuyện không tưởng. Vì vậy, chỉ còn giải pháp là chấp nhận hiện trạng để khởi đầu cải cách. Xuất phát từ hiện trạng của đội ngũ giáo viên mà biên soạn sách ở mức độ phù hợp. Sau đó tập trung vào đổi mới phương pháp dạy và học theo cách tiếp cận “Học thế nào?” và lý tưởng hơn là “Học để làm gì?”. Theo ông Dương, người dạy không giỏi về chuyên môn cũng có thể đào tạo được học trò giỏi hơn mình khi biết cách khơi mở cách học cho trò. Khi đó, thầy sẽ nâng đỡ học trò để các em tự khám phá và hình thành tri thức, kỹ năng cho mình, thay vì bị thầy nhồi nhét bắt học thuộc.
Ông Dương cũng cho rằng, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận ví lần đổi mới này như trận đánh lớn, nhưng giáo dục đang ở thế vỡ trận bởi chưa đánh mà đã loạn, mỗi người một ý, giải trình lung tung. Thứ trưởng nói qua sông thì phải lụy đò, nhưng thời đó đã qua rồi. Thời nay, nếu đò không an toàn người ta sẽ không đi.
“Tiền không phải yếu tố quan trọng nhất. Trong giáo dục, con người là yếu tố trung tâm. Con người là khởi đầu và đích đến của giáo dục. Một đề án đổi mới giáo dục chỉ có thể thành công nếu nó hình dung rõ ràng sản phẩm đầu ra, tức là con người hướng đến với những phẩm tính cần phải có. Và xa hơn là một xã hội mà mọi người muốn được sống trong đó, do những con người đó xây dựng nên. Thế nhưng, trong đề án đổi mới lần này của Bộ Giáo dục, hình bóng con người lại rất mờ nhạt. Chỉ thấy tiền, sách và trang thiết bị dạy học. Thế nên, tôi càng không tin đề án sẽ thành công", TS Dương nhận định.
Hoàng Thùy

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

Thầy Văn Như Cương

Chưa kịp góp thêm với thầy một lời trong cơn bão tố dư luận thì thầy đã ra đi.

Tôi không có dịp được làm việc trực tiếp với thầy Cương, nhưng tôi hiểu những con người dám đứng ra mở trường tư trong buổi sơ khai của nền giáo dục mở cửa. Thầy tôi là người đã sáng lập trường Marie Curie. Các thầy là những người tiên phong trong sự nghiệp đổi mới giáo dục. Phải là những người có tâm huyết, bản lĩnh và ấp ủ một giấc mơ thầy ra thầy, trò ra trò thế nào, thì mới dám đứng ra mở trường ngay khi có cơ hội. Lương Thế Vinh thành lập năm 1989, còn Marie Curie năm 1992. Khi mà chúng tôi lúc đó vừa mới về nước, còn đang ngơ ngác thích nghi với cuộc sống.

Quay trở lại bài phỏng vấn cuối cùng của thầy trước lúc đi xa: “Tôi muốn nhấn mạnh, đến khi nào tôi vẫn còn lãnh đạo trường Lương Thế Vinh thì vẫn giữ chủ trương phải theo kỷ luật."

Nhớ năm nào, chúng tôi cắp sách đến học ông Murthy, chủ tịch của công ty Infosys - Ấn Độ, thần tượng của ngành công nghiệp phần mềm ở các nước đang phát triển (doanh thu năm 2017 dự kiến là 10,2 tỷ USD). Khi chúng tôi mới bước vào, ông Murthy nói ngay: “Các bạn đến từ Việt Nam đúng không? Các bạn đã dám đương đầu với Mỹ để thống nhất đất nước thì các bạn hãy tin là điều gì các bạn cũng sẽ làm được. Nếu các bạn có kỷ luật”.


Chúng tôi đã phải mất bao nhiêu mồ hôi, nước mắt để xây dựng một nền kỷ luật trong công việc. Đến ngày, đến giờ là phải có sản phẩm, làm sai thì phải biết viết cái kiểm điểm cho nên hồn. Nên chúng tôi thấm thía triết lý của thầy. Biết bao nhiêu việc tốt đẹp chúng ta đã vạch ra, rồi không đi được đến cùng, chỉ vì thiếu một chữ: Kỷ cương.

Thật là buồn, sau 28 năm, thầy vẫn phải nhắc lại chữ đấy cho rất nhiều phụ huynh hiểu rằng: trước khi nói đến sáng tạo, đến tự do, đến STEM hay cách mạng 4.0 gì đó, phải bắt đầu từ kỷ luật.

Buổi khai giảng năm nay, thầy Cương vẫn xuất hiện để nói chuyện với các em học sinh. Lại một lần nữa, thầy nói về kỷ luật. Thầy nói về “bệnh lười” của các em, căn bệnh và đề xuất phương pháp điều trị. “Mỗi ngày em chỉ cần bỏ ra đúng một phút vào đúng thời gian cố định để làm công việc mà em lười nhất, ngại nhất. Một phút sau em hãy kết thúc không làm công việc đó nữa… Sau khi làm việc đó một thời gian em sẽ cảm thấy bị cuốn hút, và đó là khi em đã bước đầu thành công trong quá trình vượt qua sự lười biếng”.

Thầy đã ra đi khi còn nhiều thế hệ học sinh trông chờ các bài giảng như thế.

Khởi nghiệp luôn gắn bó với tên tuổi của một ai đó cụ thể. Khởi nghiệp trong lĩnh vực giáo dục càng cần như vậy.

Ở Việt Nam, mặc dù không hoàn toàn tán thành mô hình hoạt động quá lãng mạn, tôi ngưỡng mộ Giáp Văn Dương, vì đơn giản anh đã dũng cảm gắn tên mình vào ngôi trường kiểu mới Giap School do anh lập ra, sau khi từ bỏ sự nghiệp tại nước ngoài để trở về Việt nam.

Ngoài ra, tuy không chính danh vì nhiều lý do khác nhau, nhưng ai cũng biết trường Lương Thế Vinh của thầy Cương, trường Thực nghiệm của thầy Đại, trường Marie Curie của thầy Khang, trường Thăng Long của cô Sính, trường Duy Tân của thầy Cơ… Và rất nhiều ngôi trường khác gắn với những người thầy như vậy nữa.

To nhỏ có thể khác nhau, nhưng đó chắc chắn là những ngôi trường tử tế.

Thầy Cương, thầy Dương, thầy Khang, thầy Cơ, cô Sính, thầy Đại… là nguồn động lực lớn cho tôi khi bắt đầu mở trường, và cho bất cứ ai muốn “khởi nghiệp” ở lĩnh vực cực kỳ khó nhằn và dễ ăn nhiều “gạch đá” này.

Nguyễn Thành Nam

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

LÀM THẾ NÀO ĐỂ NÓI CHUYỆN KHI BẠN CHẲNG CÓ GÌ ĐỂ NÓI?

Có bao giờ, trong một cuộc trò chuyện, bạn phải chịu cảnh “ngậm tăm” vì không biết phải nói gì? Cảm giác sợ hãi có thể sinh ra ngay khi chúng ta cố gắng tìm ra điều chúng ta cần nói và chính nó khiến cho tâm trí chúng ta trở nên hỗn loạn, không biết phải nói gì tiếp theo.

Vậy chính xác thì chuyện gì đang xảy ra? Thực ra có một tình huống chung hay xảy đến khi bạn nói chuyện với một người khác hay một nhóm người mà không có điểm gì tương đồng. Nếu giữa hai phía không có điểm chung thì sẽ rất khó để giữ cho cuộc trò chuyện kéo dài một cách trôi chảy. Bởi vì chúng ta không thực sự  tự tin vào những điều chúng ta đang nói.

Làm thế nào để duy trì cuộc trò chuyện giữa hai người không có điểm chung?

Những kỹ năng tôi đề cập dưới đây chắc chắn sẽ là “bí kíp” dắt lưng cho bạn trong mọi tình huống. Chúng không chỉ giúp bạn dễ giao tiếp hơn, kết bạn dễ hơn mà chúng còn là những kỹ năng hết sức cần thiết cho công việc của bạn sau này.

Mục đích của bạn là “sự thú vị”?

Nhiều người tin rằng để xây dựng một mối quan hệ thành công, bạn phải chinh phục họ bằng khiếu hài hước và một cuộc trò chuyện thật thú vị. Thực tế  thì nó không đúng trong mọi trường hợp. Không phải lúc nào sự tương tốt cũng khiến cho cuộc trò chuyện trở nên ý nghĩa. Đừng bận tâm đến việc những điều bạn sắp nói có đúng hay không chỉ cần nói những gì bạn nghĩ.

Thông thường, mọi người sẽ chẳng nhớ những gì họ đã nói và đã nghe thấy trong một cuộc trò chuyện bất kỳ, kể cả khi bạn cố tạo ra ấn tượng thì nó cũng sẽ bị “lãng quên” theo thời gian mà thôi. Vì thế, hãy nói những gì bạn muốn. Dù có thế nào cứ sống thật với bản thân bản vẫn hơn mà. Đúng không nào?

Hãy để người khác được nói về bản thân mình bằng cách đưa ra những câu hỏi phù hợp

Ai cũng thích được nói về bản thân mình. Không phải vì họ tự cao mà vì đây là chủ đề an toàn nhất. Do vậy thay vì bối rối không biết phải nói gì, hãy đưa ra những câu hỏi phù hợp. Chúng sẽ giúp bạn hiểu thêm về đối phương và cũng khiến cho đối phương quan tâm đến bạn hơn. Chẳng hạn, nếu bạn thấy họ đang mệt mỏi hãy hỏi xem chuyện gì đã xảy ra với họ. Hay nếu họ gặp cũng một vấn đề mà bạn cũng đã từng gặp phải, hãy chia sẻ một vài giải pháp mà bạn cảm thấy hữu ích.

Thay vì đặt câu hỏi Có - Không hãy hỏi những câu hỏi mở

Những câu hỏi mở sẽ giúp bạn tìm hiểu đối phương một cách sâu sắc và tinh tế hơn nhiều. Ví dụ nhé: Cậu thấy thế nào khi gặp một anh chàng đẹp trai?, Cậu nghĩ gì về chuyện học hành hiện nay?…

(Câu hỏi Có - Không- Loại câu hỏi mà người nghe có thể trả lời ngắn gọn có hoặc không, ví dụ: Cậu ăn cơm chưa? hay Cậu có biết anh ta không? ”…)

Hãy bắt đầu từ chủ đề ăn uống

Không phải ai cũng biết về cuộc cách mạng khoa học công nghệ gần nhất hay về mốt thời trang mới nhất nhưng chắc chắn mọi người đều có nhu cầu tối thiểu về ăn uống. Chính vì thế người ta sẽ luôn có tối thiểu một vài sở thích ăn uống hay là ý kiến về một loại đồ ăn nào đó. Và thế là đủ để bắt đầu một cuộc trò chuyện.

Nếu hai bạn đang ngồi cùng bàn ăn, sao bạn không thử đưa ra ý kiến của mình về món ăn vừa được dọn lên? Hay bạn có thể chia sẻ về cách nấu nướng vài món mà bạn đã thử. Hoặc nếu bạn đang ăn khuya, hãy hỏi trao đổi với đối phương về cách ăn khuya an toàn, đồ ăn như thế nào thì thích hợp, ăn khoảng bao nhiêu thì hợp lý…Tôi chắc rằng chủ đề này sẽ khiến cuộc trò chuyện của bạn “thành công” theo đúng nghĩa.

Đơn giản là lặp lại những gì họ nói.

Không phải lúc nào bạn cũng có đủ hiểu biết về chủ đề bạn đang nói. Giải pháp tốt nhất trong trường hợp này là lặp lại những gì đối phương đã nói. Việc này tuy đơn giản nhưng hiệu quả lại rất lớn. Nó không chỉ chứng tỏ rằng bạn cảm thấy hứng thú và đã rất tập trung để nghe những điều họ nói, nó còn giúp họ tổng kết lại những điều họ vừa nói, biết chỗ nào mình nói còn chưa hợp lý để sửa lại. Hơn nữa họ sẽ có hứng thú để tiếp tục nói chuyện với bạn. Chẳng hạn đối phương đang kể cho bạn về công việc của họ nhưng bạn lại không phải người trong nghề,bạn chẳng biết gì về nó cả. Lúc này đây “lặp lại” là giải pháp hữu hiệu nhất phải không nào?

Chia sẻ một vài điều nho nhỏ về bản thân bạn

Việc chia sẻ về bản thân mình với người khác có thể sẽ khiến bạn cảm thấy không được tự nhiên cho lắm (đặc biệt nếu bạn là người hướng nội). Nhưng nếu bạn biết cách sẻ chia (cho dù điều đó không quan trọng với bạn hay nó có vẻ nhảm nhí với người khác) tôi chắc rằng nó vẫn là một “gia vị” không thể thiếu nếu bạn muốn không khí thoải mái hơn?

Như tôi đã đề cập ở trên, người ta ít khi nhớ những gì mà họ đã nói. Mọi người sẽ nhớ đến sự khoảnh khắc mà cả hai đều bối rối thậm chí là cảnh “ngặm tăm” hơn là vài câu nhạt thếch mà bạn đã nói. Kiểu như bạn ăn gì hôm qua hay đồ dùng gì mà bạn mới mua. Hãy mạnh dạn lên và bắt đầu nói đi, bất cứ thứ gì bạn nghĩ tới. Kể cả bạn có ấp úng hay ngập ngừng thì đối phương cũng sẽ biết ơn bạn lắm đấy vì rõ ràng bạn đang cố gắng để duy trì cuộc trò chuyện này cơ mà. Đừng băn khoăn nhiều quá, tự tin lên nào.

Người biết nhiều nhất chưa chắc là người giao tiếp giỏi nhất

Nếu bạn nghĩ một trí hiểu biết phong phú có thể giúp bạn giao tiếp dễ hơn với nhiều người ở lĩnh vực khác nhau thì bạn đã lầm. Bạn hiểu biết rộng tức là bạn sẽ có nhiều thứ để nói hơn mà khi bạn nói nhiều hơn thì đối phương đâu còn đất để “dụng võ” nữa. Thế thì chả khác nào bạn tự nói và bạn cũng tự nghe. Vì thế mà cho dù bạn có hiểu biết rộng đến mấy thì cũng đừng “phô diễn” nó ra nhiều quá. Hãy nói những vấn đề cơ bản thôi. Nhớ rằng bạn đang cần sự đồng cảm, kết nối giữa hai người trong những tình huống đơn giản nhất, bình thường nhất. Vì thế mà đừng cố phức tạp vấn đề lên nữa. Đơn giản là bạn chỉ cần làm những gì bạn cảm thấy bạn cần phải làm.
Sưu tầm

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

10 ĐIỀU XẢY RA KHI BẠN RỜI KHỎI VÙNG AN TOÀN CỦA MÌNH

Hầu hết mọi người đều muốn thành công, theo đuổi đam mê của mình, sống một cuộc đời ngập tràn hạnh phúc và tình yêu thương. Sự thật là, việc biến những ước mơ của bạn thành hiện thật đòi hỏi bạn phải rời khỏi môi trường dễ chịu của mình và thường xuyên thách thức bản thân. Tuy nhiên, rất ít người hiểu được tầm quan trọng của việc đón lấy những nỗi bất an, khó chịu để có được một cuộc sống không hối tiếc và mãn nguyện.

Nhiều người sợ phải đi vào những vấn đề chưa được biết đến và nghi hoặc khả năng của bản thân. Họ sợ sự thất bại, phản đối, và nỗi bất an. Việc phải cảnh giác hàng nghìn những khó khăn tiềm tàng họ tê liệt. Tuy nhiên, một khi bạn đưa ra quyết định rời khỏi vùng an toàn của mình và cam kết hoàn toàn rằng bạn sẽ làm điều này mỗi ngày, bạn sẽ trải nghiệm nhiều điều thú vị mà bạn có thể chưa bao giờ biết đến.

Trong bài này, tôi muốn khuyến khích bạn trở nên thoải mái với những cảm xúc khó chịu bằng cách cho bạn thấy những kết quả tuyệt vời của việc đón nhận nỗi bất an.

1. Bạn sẽ phát triển nhanh đến kinh ngạc

Khoảnh khắc bạn hoàn toàn ra khỏi vùng an toàn là lúc bạn bắt đầu phát triển nhanh đến lạ thường. Đó là vì cách duy nhất để có được những kết quả khác biệt là trải qua những khó chịu và bất an. Bằng việc liên tục tự hỏi bản thân, bạn sẽ cải thiện được những kỹ năng của mình và phát triển những kỹ năng mới. Mỗi một sự thay đổi mới cho bạn một nguồn động lực lớn để bạn tiếp tục bước đi. Điều này cũng giống như hiệu ứng bóng tuyết vậy: một ý muốn thay đổi dù ít cũng sẽ tạo nên khao khát muốn trưởng thành hơn nữa. Thời gian qua đi, bạn sẽ nhận thấy sự chuyển biến lớn lao trong đời mình.

2. Bạn bắt đầu thích thử thách bản thân

Lúc đầu, mỗi thử thách có vẻ khó khăn và thậm chí là bất khả thi. Nhưng khi bạn vượt qua nó và giải quyết bất cứ thứ gì cuộc đời đem đến cho bạn, bạn sẽ nhận ra bạn có thể mạnh mẽ đến đâu chỉ bằng việc chấp nhận sự khó chịu, bất an.

Mỗi lần bạn ra khỏi vùng an toàn và để ý đến những kết quả đầy kinh ngạc, bạn sẽ càng khao khát chúng nhiều hơn nữa. Điều này càng rõ ràng với tôi hơn khi tôi bắt đầu tắm vòi nước lạnh.

Ban đầu tôi cảm thấy khó chịu và muốn dừng lại ngay lập tức. Tuy nhiên, những gì tôi nhận thấy sau cùng lại chính là cảm giác thỏa mãn. Chính cảm giác này đã đập tan nỗi sợ hãi và căm ghét bên trong tôi. Dần dần, những cảm xúc tiêu cực hoàn toàn biến mất và bạn sẽ thấy thú vị với tiến độ này.

3. Bạn sẽ thấy tất cả những nỗi sợ hãi của mình là tưởng tượng

Đưa ra vô số lời biện hộ nghe có vẻ hợp lý là sở thích lớn nhất của bộ não chúng ta. Và nó làm việc này tốt tới nỗi nó luôn khiến tôi tin rằng tôi không thể làm một điều gì đó. Thực tế là, và tôi hứa với bạn đây là sự thật chứ không phải lời nói sáo rỗng nào nữa, những nỗi sợ ngăn bạn thay đổi chỉ là hư cấu. Nếu bạn không rèn luyện bộ não làm việc cho bạn, nó sẽ mặc định chống lại bạn. Kết quả là, hàng tấn những lời biện hộ hiện lên trong đầu bạn và làm tê liệt khả năng cải thiện bản thân. Sớm hay muộn, bạn cũng phải quyết định hành động hay phớt lờ những suy nghĩ tiêu cực. Đây là lúc bạn nhận ra rằng bạn thường đánh giá thấp những kỹ năng của bản thân và đánh giá quá cao sức mạnh của những trở ngại có thể. Những gì có vẻ bất khả thi trở nên khả thi và thậm chí thú vị. Tôi hứa chắc với bạn rằng kết quả sẽ làm bạn bất ngờ!

4. Bạn sẽ thay thế nuối tiếc bằng hân hoan

Sống một cuộc sống dễ chịu không thú vị đâu. Có vẻ cả ngày sẽ dễ chịu và ấm áp, nhưng khi bạn đi ngủ và suy ngẫm về những ngày đã qua mà bạn vẫn chưa có bước tiến nào tới mục tiêu của mình, phép màu đã bị thay thế bằng sự nuối tiếc đầy đau khổ. May mắn thay, vẫn còn lựa chọn khác. Nó bắt đầu bằng việc bước ra khỏi vùng an toàn của bạn. Dù bạn chỉ bước một bước nhỏ thì đó đã là một thành tựu lớn rồi. Và đến cuối ngày, sẽ chẳng có hối tiếc hay phiền muộn nào nữa. Thay vào đó, bạn cảm thấy bản thân thật tuyệt vời và hứng thú chinh phục ngày tiếp theo.

5. Bạn sẽ cười vào bản thân mình trong quá khứ

Càng đi trên con đường không dễ chịu này, bạn sẽ càng cười nhiều hơn về hình ảnh yếu đuối trước kia của mình. Bạn sẽ thấy rằng những lời biện hộ và những vấn đề xưa cũ đều vô lý và được dựng lên. Con người hiện tại của bạn không sợ thử thách hay thất bại nữa. Bạn đã bao lần được tôi luyện cho mớ hỗn độn, tuy nhiên, đó không phải lý do để bạn không làm gì cả.

Khi tôi bắt đầu hành trình cải thiện bản thân, tôi cuối cùng cũng hiểu rằng những trắc trở hiện tại sẽ trở thành lý do để cười trong tương lai. Điều này hoàn toàn phụ thuộc vào cách nhìn cũng như thái độ của bạn.

Những vấn đề hay thử thách tương tự có thể thực sự khó khăn hay dễ dàng. Dù là thế nào, cũng là đều ở chính bản thân bạn.

  
6. Bạn sẽ tìm ra nhiều hơn những điểm mạnh và điểm yếu của chính mình

Việc không ngừng chất vấn bản thân sẽ giúp bạn tìm thấy mặt tốt và xấu của mình. Mỗi thử thách là một bài học cuộc sống mới mẻ. Dù là bạn hoàn thành nó một cách thành công hay thất bại thảm hại thì cuộc đời bạn vẫn luôn có thêm nhiều ý nghĩa. Bạn không thể học về chính bản thân khi nằm trên đi văng, ăn khoai tây rán, và xem mùa khác của chương trình bạn yêu thích được. Nếu thứ gì đó thú vị và thoải mái, nó có thể cho giá trị là không và thậm chí còn làm xấu thêm tình hình của bạn. Hãy xem kiểu ăn uống này làm ví dụ.

Việc ăn thức ăn nhanh ban đầu có thể đem đến cảm giác rất tốt, bởi những công ty thực phẩm không cần bất kỳ nỗ lực nào để chúng ta thèm muốn sản phẩm của họ. Nhưng trong thực tế, nó đang luôn hủy hoại sức khỏe và tâm trạng của bạn. Mặt trái chính xác của việc ăn uống lành mạnh là thực phẩm không chế biến. Nếu bạn đang quen với việc sử dụng đồ ăn nhanh, tuy lúc đầu có không thoải mái, nhưng dần dần, bạn sẽ tự hào vì bạn đã thay đổi. Bài học bạn học được từ việc thay đổi này là bạn thực sự có thể kiểm soát những gì bạn cho lên dĩa ăn của mình và hãy chọn sức khỏe dài hạn hơn là sự hài lòng ngắn hạn.

7. Bạn sẽ thêm tự tin vào bản thân

Học hỏi những kết quả từ quá trình phấn đấu chăm chỉ và sức mạnh của bản thân khi bạn quyết định cải thiện không ngưng nghỉ cải thiện sự tự tin của bạn trông thấy.

Một người sợ bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân đơn giản không biết khả năng và năng lực của mình. Tuy nhiên, khi sự khó chịu, nỗi bất an gõ cửa và bạn mở cánh cửa đó với nụ cười, sẵn sàng thay đổi bản thân, sự tự tin sẽ tăng vọt. Bạn sẽ thấy rằng dù bạn có hay không thể đều hoàn toàn phụ thuộc vào bạn. Nhận lấy trách nhiệm này đồng nghĩa với việc bạn làm chủ thế giới của chính mình, thế giới mà bạn bắt đầu thực sự tin tưởng vào chính bản thân.

8. Bạn sẽ tạo ra nguồn khơi gợi thỏa mãn hoàn toàn mới

Hầu hết các hoạt động thoải mái có vẻ thỏa mãn bên ngoài, trong khi, trên thực tế, mãn nguyện thực sự và niềm vui chỉ xảy ra ở bên ngoài vùng an toàn của bạn mà thôi. Khi tôi tắm bằng vòi nước lạnh xong, tôi cảm thấy thật tuyệt vời và sẵn sàng cho những thử thách mới chờ đón mình mỗi ngày. Khi tôi đọc xong một chương của quyển sách mới, tôi thấy thích thú vì mình đã có tiến bộ. Điều này cũng tương tự khi tôi hoàn thành xong một bài vận động nặng trong phòng tập thể thao. Tất cả những hoạt động trên đều có một điểm chung: giai đoạn đầu đòi hỏi bạn phải thúc ép bản thân phải làm, nhưng khi hoàn thành, bạn cảm thấy vô cùng tuyệt diệu.

9. Bạn nhận ra rằng cách duy nhất để thành công là nhờ những khó chịu và bất an

Dần dần, bạn sẽ nhận thấy mối tương quan giữa sự khó chịu và những điều đáng giá trong cuộc sống. Thông thường, chúng không tồn tại nếu thiếu nhau. Sự khó chịu trong thời gian ngắn có thể dẫn đến sự cải thiện và thành công dài hạn.

Dựa vào kinh nghiệm của mình, hầu hết những thành tựu tôi tự hào đều bắt đầu khi tôi ra khỏi vùng an toàn của mình. Trên thực tế, những gì chúng ta muốn đạt được đều yêu cầu chúng ta làm việc chăm chỉ và kiên trì. Bạn không thể mong đợi sự hài lòng và mãn nguyện lớn lao đến từ những điều dễ dàng và tầm thường. Nếu nó không khiến bạn sợ, đó chưa phải là dấu hiệu tốt!

10. Bạn bắt đầu truyền cảm hứng cho người khác

Khi thái độ của bạn thay đổi một cách quyết liệt, mọi người bắt đầu theo dõi bạn cẩn thận hơn và cảm thấy có cảm hứng từ những kết quả của bạn. Họ thấy rằng làm một người bình thường hay một cá nhân xuất sắc chỉ là một lựa chọn chứ không phải là đã được quyết định trước.

Kế cả khi một vài người làm nhụt chí bạn lúc bắt đầu, hãy mặc kệ những lời nói của họ đi. Khi thời gian trôi qua và bạn đã quen lấy những quy định của bản thân, bạn sẽ ngưng việc tìm kiếm sự chấp thuận của người khác.

Sớm hay muộn, những người nói không sẽ bị lấn át bởi những kết quả của bạn và họ sẽ được truyền cảm hứng thay đổi ý nghĩ của họ, hoặc bạn sẽ không còn nghe họ nói nữa.

Để cuộc sống bạn dễ dàng hơn, hãy tách bản thân bạn ra khỏi năng lượng tiêu cực để bạn xóa bỏ những khó khăn hy hữu khác và làm cho con đường đến thành công của bạn sáng sủa hơn.

Có một cảm giác vô giá bạn sẽ trải qua miễn là bạn đón lấy sự khó chịu: khi mọi người quanh bạn bắt đầu nói về những thay đổi của bạn và bạn đã truyền cảm hứng để họ cũng làm như thế. Động lực đến từ việc này quả là không thể đo đếm được.
Nguồn Ybox

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

Ông chủ Amazon: Thông minh chưa chắc đã thành công

Jeff Bezos đã học được một bài học từ ông mình, rằng sự tử tế cũng quan trọng đối với thành công như trí thông minh vậy.

Amazon và Alibaba đua cán mốc vốn hóa 500 tỷ USD / Ông chủ Amazon mất 2 tỷ USD vì căng thẳng Triều Tiên

Khi còn nhỏ, ông chủ Amazon luôn bị ám ảnh bởi môn toán và thường tìm mọi cách khoe khả năng của mình với những con số. Ông tính toán mọi thứ, từ việc chừng này xăng đi được bao nhiêu km, tiền mua đồ tạp hóa đến vài số liệu thống kê linh tinh khác.

Hè năm 10 tuổi, Bezos sống cùng ông bà mình trong trang trại của họ ở Texas. Một ngày, khi ngồi ghế sau trong ôtô của ông bà, Bezos nghe được một đoạn quảng cáo trên radio, rằng hít một hơi thuốc sẽ khiến tuổi thọ của con người ngắn đi một phút.

Jeff Bezos từng vượt Bill Gates làm người giàu nhất thế giới năm nay. Ảnh: Forbes

Bà ông hút thuốc lá. Bezos rất ghét việc này. Vì thế, ông quyết định quy số thuốc bà hút ra số năm tuổi thọ.

“Tôi nhẩm tính số điếu thuốc bà hút một ngày và số lần hít vào mỗi điếu”, ông kể lại câu chuyện trong bài diễn văn ở Đại học Princeton cách đây vài năm, “Khi đã hài lòng với kết quả của mình, tôi với lên ghế trước, vỗ vào vai bà và tự hào nói “Nếu cứ hai phút lại hít một lần, bà sẽ mất 9 năm tuổi thọ đấy ạ”.

Sau đó, Bezos ngồi yên chờ được khen ngợi trí thông minh và “kỹ năng số học tuyệt vời”. Tuy nhiên, bà ông chỉ bật khóc.

Ông của Bezos đã dừng xe bên vệ đường, ra khỏi xe và chờ cháu trai xuống. Sau đó, ông nói: “Jeff, ngày nào đó cháu sẽ hiểu làm người tử tế còn khó hơn thông minh nhiều”.

Bezos cho rằng có sự khác biệt giữa sử dụng năng khiếu bẩm sinh, như trí thông minh, và ra quyết định trong cuộc sống. “Sự thông minh là một món quà, còn sự tử tế là một lựa chọn”, ông nói. Dù thông minh rất có ích, sự tử tế mới là vô giá trong hành trình đi đến thành công.

“Các bạn có năng khiếu rất dễ dàng. Nhưng lựa chọn luôn rất khó khăn. Ỷ vào năng khiếu có thể giết chết các sự lựa chọn”, ông nói.

Bài học này luôn được Bezos ghi nhớ. Và nhiều năm sau đó, ông thành lập Amazon - hãng thương mại điện tử lớn nhất thế giới hiện nay. Bezos hiện có tài sản 82,2 tỷ USD và là người giàu thứ 2 thế giới.
Hà Thu (theo CNBC)

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

TỈ PHÚ LÝ GIA THÀNH VÀ NHỮNG BÀI HỌC KINH ĐIỂN

Tỷ phú Lý Gia Thành nổi tiếng thế giới với những triết lý sống đáng học hỏi, trong đó có bí quyết nhìn người của ông.

Lý Gia Thành là tỷ phú đồng thời cũng là một nhà đầu tư có tầm ảnh hưởng nhất Châu Á. Tuy giàu có nhưng Lý Gia Thành luôn được biết đến là người có phong cách sống giản dị và có nhân phẩm cao quý. Từ những sự việc đơn giản của cuộc sống, tỷ phú Hong Kong luôn đúc kết thành những bài học đạo đức có giá trị sâu sắc.


Những câu chuyện ngắn và bài học của vị tỷ phú này:
Câu chuyện thứ nhất: Thay đổi

Một con khỉ rất muốn trở thành người. Nó cũng biết rằng muốn trở thành người, nó phải chặt đứt hoàn toàn cái đuôi của mình. Con khỉ chấp nhận điều đó, quyết tâm chặt đứt một bộ phận trên cơ thể. Thế nhưng trước khi hành động, nó bị 3 việc dưới đây cản trở:

1. Khi chặt đứt đuôi liệu mình có bị đau không? (Thay đổi nhất định sẽ phải trải qua đau đớn).

2. Sau khi chặt đứt đuôi, liệu có thể vẫn duy trì được tính linh hoạt? (Thay đổi nhất định sẽ phải đối mặt với mạo hiểm).

3. Sống lâu như vậy, từ trước đến giờ luôn có chiếc đuôi trên cơ thể, chiếc đuôi đã tồn tại song song với cuộc đời mình, thật không nỡ vứt bỏ. (Thay đổi về mặt tình cảm sẽ có cảm giác buồn đau).
Thế nên, cho đến tận hôm nay, khỉ vẫn chưa thể hóa kiếp thành người!

Muốn đạt được thành tựu gì đó, phải dám nỡ vứt bỏ, hy sinh một vài thứ khác. Nếu không lỡ, không dám vứt đi những thứ đã có sẵn, chúng ta khó có thể có được thứ tốt hơn!

Vì sợ đau, vì sợ mạo hiểm, vì không lỡ xa cái đuôi gắn bó nhiều năm nên chú Khỉ mãi mãi không thể trở thành người.

Câu chuyện thứ 2: Lên đường
Có một hòa thượng muốn đi du học. Sư thầy hỏi: “Khi nào con đi?”
“Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, con đã nhờ người đan vài đôi giày cỏ, sau khi lấy giày con sẽ lên đường.”

Sự thầy trầm ngâm một lát rồi nói: “Nếu không thì thế này, ta sẽ nhờ các tín chúng quyên tặng giày cho con.”

Không biết sư thầy đã nói với biết bao nhiêu người nhưng ngày hôm đó, có đến vài chục người đem giày đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền.

Sáng hôm sau, lại có người mang một chiếc ô đến tặng cho hòa thượng.
Hòa thượng hỏi: “Tại sao tín chủ lại tặng ô?”

“Sư thầy nói rằng hòa thượng chuẩn bị đi xa, trên đường có thể sẽ gặp mưa lớn, sư thầy nói với tôi liệu tôi có thể tặng hòa thượng một chiếc ô?”

Thế nhưng hôm đó, không chỉ có người đó mang ô đến tặng. Đến buổi tối, trong phòng thiền đã chất khoảng 50 chiếc ô các loại.

Giờ học buổi tối kết thúc, sư thầy bước vào phòng thiền của hòa thượng: “Giày cỏ và ô đã đủ chưa?”
“Đủ rồi ạ!” – hòa thượng chỉ vào đống ô và giày cỏ chất cao như ngọn núi nhỏ trong góc phòng. “Nhiều quá rồi thầy ạ, con không thể mang tất cả đi được.”

“Vậy sao được”, sư phụ nói. “Trời có lúc mưa lúc nắng, có ai tiên liệu được con sẽ phải đi bao xa, phải dầm bao nhiêu lần mưa gió. Nhỡ đâu giày cỏ đi rách hết cả, ô cũng mất, lúc đó con phải làm sao?”

Ngừng một lát, ông lại tiếp tục: “Trên đường đi, chắc chắn con sẽ gặp không ít sông suối, mai ta sẽ có lời nhờ tín chúng quyên thuyền, con hãy mang theo…”

Đến lúc này, vị hòa thượng mới hiểu ra ý đồ của sư phụ. Hòa thượng quỳ rạp xuống đất, nói: “Đệ tử sẽ xuất phát ngay bây giờ và sẽ không mang theo bất cứ thứ gì ạ.”

Từ câu chuyện này, chúng ta có thể dễ dàng nhìn ra rằng: Khi làm bất cứ việc gì, điều quan trọng không phải là những vật ngoài thân đã được chuẩn bị kỹ lưỡng hay chưa mà là ta đã đủ quyết tâm hay chưa?

Có quyết tâm, vạch rõ mục tiêu, tất cả đều không còn là vấn đề, không còn là trở ngại.

Hãy mang trái tim của mình lên đường, mục tiêu dù ở xa bao nhiêu đi chăng nữa nhưng đường ở ngay dưới chân mình, hãy cứ đi rồi sẽ đến. Bạn bước đi dù chỉ một bước, điều đó cũng có nghĩa rằng bạn đã có thu hoạch. Chỉ cần đem theo trái tim lên đường, tất cả những vật ngoài thân khác tự sẽ đủ!
Câu chuyện thứ 3: Gần đèn thì rạng

Đây là câu chuyện về người tài xế của Lý Gia Thành, tỷ phú Hong Kong. Ông tài xế này sau 30 năm lái xe cho Lý Gia Thành cũng đến tuổi nghỉ hưu. Lý Gia thấy vậy liền ngỏ ý tặng cho ông số tiền 2 triệu đô Hong Kong (khoảng 280 ngàn $) làm tiền dưỡng già.

Tài xế liền từ chối và nói rằng bản thân mình đã để dành được 20 triệu đô Hong Kong từ khi lái xe cho Lý Gia.

Lý Gia Thành thấy lạ liền hỏi; mỗi tháng lương của lái xe khoảng 6000 đô Hong Kong vậy làm sao trong 30 năm lại có 20 triệu đô Hong Kong?

Ông tài xế trả lời: mỗi lần nghe ông nói chuyện qua điện thoại muốn mua mảnh đất nào hay cổ phiếu nào sắp lên giá là tôi liền ghi chép và lấy tiền tiết kiệm mua một ít. Bây giờ tính ra số tài sản đó cũng được 20 triệu đô rồi.

3 bài học rút ra từ câu chuyện trên của người sưu tầm:

Một cọng cỏ cũng chỉ là một cọng cỏ nhưng khi cột với bắp cải thì nó cùng giá tiền với bắp cải. Hay dùng để buộc cua thì nó cũng cùng giá tiền với con cua.

+ Cho nên con người khi ra đời quan trọng là gặp được người thầy tốt. Khi đi làm gặp được sư phụ tốt, khi ra ngoài gặp được bạn tốt và khi kết hôn gặp được người bạn đời tốt.

+ Trong cuộc sống việc bất hạnh nhất là: Gặp những người tiêu cực không muốn cầu tiến, không có tầm nhìn xa. Làm bạn với những người như vậy sẽ làm cho cuộc sống trở nên tầm thường, u ám.
Có câu: Thu nhập của bạn bằng trung bình của 5 người bạn thân nhất của bạn!


 Câu chuyện thứ tư: Lợi ích 
“Trong cuộc sống này, ai cũng có suy nghĩ tính toán vì lợi ích cá nhân, ai cũng mong mình đạt được lợi ích lớn nhất, đó là lẽ thường tình.

Nhưng đứng trước lợi ích vẫn giữ bản thân không lung lay, giữ vững phẩm đức làm người, duy trì giới hạn của đạo đức, đó mới là điểm sáng thực sự của nhân phẩm.

ôi vẫn còn nhớ mẹ tôi và một cô chơi với nhau rất thân. Cô ấy rất khéo, mỗi lời cô nói ra đều khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Tôi và mẹ đều rất thích cô nhưng về sau, họ không qua lại nữa.

Tôi hỏi mẹ sao cô ấy không đến chơi nữa, mẹ kể cho tôi nghe một chuyện nhỏ. Trong một lần đi mua sắm, cả hai mua một túi hoa quả lớn đem về nhà rồi mới chia. Về sau, mẹ tôi đến nhà cô lấy, mới phát hiện cô giữ lại tất cả những quả to, đẹp cho mình và gói cho mẹ tôi tất cả những quả xấu, nhỏ.

Cô cho rằng mẹ tôi sẽ không biết song thực ra người tinh mắt chỉ cần nhìn là biết. Sau lần đó, mẹ tôi còn phát hiện thêm một vài việc nữa mà qua đó, bà nhận thấy chỉ cần có xung đột lợi ích với ai, cô đều phải giành phần hơn bằng mọi giá.

Mẹ tôi không nói ra, nhưng bà cho rằng kết giao với người như vậy không có ý nghĩa gì nên cả hai không qua lại như trước nữa.

Khi đó, mẹ có nói với tôi một câu mà cho đến giờ tôi vẫn nhớ: Muốn nhìn thấu nhân phẩm của một người, chỉ cần quan sát thời điểm họ và con có xung đột về lợi ích là đủ.

Khi bạn và người khác đang đứng trước sự xung đột về lợi ích, đặc biệt là khi lợi ích bị hao tổn, phản ứng của họ sẽ thể hiện rõ nhất nhân phẩm trong con người đó.”

Tỷ phú Lý Gia Thành khuyên mọi người nên đặt mục tiêu cao nhất, làm quen và kết bạn với tất cả các kiểu người. Việc kết bạn với mỗi kiểu người sẽ giúp bạn học hỏi được nhiều điều. Việc kết bạn với nhiều kiểu người còn giúp bạn hiểu được nhiều điều trong cuộc sống cũng như cùng giúp đỡ nhau trong công việc hay đời sống riêng tư.

Theo tỷ phú Lý Gia Thành, người tự nguyện giúp bạn cái gì, không phải do họ nợ bạn mà do họ thực sự coi bạn như bạn bè. Những người bạn thường giúp chúng ta những lúc khó khăn vì tình cảm chứ không phải giúp bạn vì bổn phận. Mối quan hệ có bền chặt, dài lâu hay không đều dựa trên sự chân thành và tín nghĩ.